Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cuộc sống của họ dần đi vào quỹ đạo ổn định. Triệu Tử Hiển chính thức nhập học tại Đại học Tài chính L danh tiếng.
Đúng như dự đoán, sự xuất hiện của hắn tại ngôi trường này đã tạo nên một cơn sốt nhỏ. Một chàng trai phương Đông với vóc dáng cao lớn 1m85, gương mặt tuấn tú pha chút lạnh lùng, khí chất trầm ổn và trí tuệ sắc bén nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý.
Nữ sinh Pháp vốn nổi tiếng bạo dạn và nhiệt tình, họ không ngần ngại vây quanh hắn, gửi thư tình, chặn đường mời đi uống cà phê. Nhưng Triệu Tử Hiển vẫn là Triệu Tử Hiển – một tảng băng ngàn năm không tan đối với người ngoài. Hắn đi học đúng giờ, tan học là về thẳng nhà, từ chối mọi lời mời mọc một cách lịch sự nhưng xa cách.
Trong mắt hắn, cả thế giới này chỉ có một người phụ nữ duy nhất là Thạch Sắc Vi. Những cô gái khác, dù xinh đẹp đến đâu, đối với hắn cũng chỉ như những cái cây bên đường, hoàn toàn không có sức hút.
Ngoài việc học, hắn bắt đầu thực hiện kế hoạch làm giàu của mình. Với số vốn 300.000 đô la mang về từ Las Vegas, hắn bắt đầu tham gia thị trường chứng khoán. Không còn là những ván bài may rủi, đây là cuộc chơi của trí tuệ và sự phân tích. Hắn ngồi trước màn hình máy tính hàng giờ, đôi mắt đen láy chăm chú theo dõi những biến động của các con số, những đường biểu đồ xanh đỏ.
Dưới sự hướng dẫn ban đầu của Thạch Quân Nghị và khả năng thiên bẩm, tài sản của hắn tăng lên theo cấp số nhân. Hắn không tham lam đánh cược tất cả vào một mã, mà phân bổ rủi ro, đầu tư vào những công ty công nghệ tiềm năng và lướt sóng ngắn hạn để kiếm lời nhanh. Mỗi ngày nhìn con số trong tài khoản nhảy múa, hắn lại thấy mình tiến gần hơn đến mục tiêu: cưới Sắc Vi một cách đường đường chính chính.
Cuộc sống của đôi vợ chồng son (trên danh nghĩa tình nhân) trôi qua êm đềm và hạnh phúc. Sắc Vi bận rộn với công ty thời trang đang lên như diều gặp gió, Tử Hiển vừa đi học, vừa làm “thần chứng khoán”, vừa kiêm luôn chức đầu bếp và quản gia cao cấp cho vợ.
Mùa thu nước Pháp lãng mạn với những hàng cây lá vàng rực rỡ, nhưng cũng mang theo những cơn gió se lạnh.
Một buổi sáng tháng 11, khi ánh nắng nhạt nhòa vừa len qua rèm cửa, Sắc Vi tỉnh dậy với cảm giác nôn nao khó tả. Cô vừa ngửi thấy mùi trứng rán từ bếp bay vào – món ăn yêu thích mọi ngày – bỗng dưng dạ dày quặn thắt lại.
“Oẹ…”
Cô lao vội vào nhà vệ sinh, ôm lấy bồn cầu nôn thốc nôn tháo. Dịch chua trào lên cổ họng đắng ngắt, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Tử Hiển đang chiên trứng, nghe tiếng động lạ liền tắt bếp, vội vàng chạy vào. Thấy Sắc Vi đang gập người nôn khan, mặt mũi tái mét, hắn hoảng hốt: “Sắc Vi! Em sao thế? Ăn phải cái gì lạ à? Hay bị cảm lạnh?”
Hắn vuốt lưng cho cô, lấy khăn ấm lau mặt cho cô, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Sắc Vi nôn đến mật xanh mật vàng, mệt lả người dựa vào ngực hắn. Cô lắc đầu yếu ớt: “Em không biết… tự nhiên thấy mùi mỡ là buồn nôn…”
Tử Hiển khựng lại. Mùi mỡ? Buồn nôn? Bộ não thiên tài của hắn bắt đầu xâu chuỗi các dữ kiện.
“Hôm nay là ngày bao nhiêu?” Hắn hỏi, giọng có chút run rẩy.
“Ngày 12 tháng 11.” Cô đáp, vẫn còn mệt mỏi nhắm mắt.
“Em… kỳ kinh nguyệt của em… trễ bao lâu rồi?”
Sắc Vi mở bừng mắt. Cô cũng giật mình. Công việc bận rộn khiến cô quên bẵng đi “bà dì” đáng lẽ phải ghé thăm từ hai tuần trước.
“Hai tuần…” Cô lắp bắp.
Tử Hiển sững sờ trong giây lát, rồi khuôn mặt hắn bừng sáng lên một niềm vui sướng điên cuồng xen lẫn sự lo lắng. Hắn không nói không rằng, bế xốc cô lên, quên cả việc mình vẫn đang đeo chiếc tạp dề màu hồng in hình Hello Kitty.
“Đi! Đi bệnh viện ngay lập tức!”
“Này! Anh chưa tắt bếp lò sưởi! Thay quần áo đã!” Sắc Vi hét lên, nhưng trong lòng cũng bắt đầu nhen nhóm một linh cảm kỳ diệu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận