Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba chữ “Anh yêu em” vang lên giữa căn bếp nhỏ, nhẹ nhàng mà chấn động như sấm sét giữa trời quang. Không có pháo hoa rực rỡ, không có nhạc nền lãng mạn, chỉ có mùi bột mì thơm nồng và tiếng trái tim đập loạn nhịp của hai kẻ yêu nhau.
Sắc Vi đứng hình mất vài giây. Cô chớp chớp mắt, cố gắng xác nhận xem mình có nghe nhầm không. Lời tỏ tình mà cô chờ đợi suốt bao năm qua, cuối cùng cũng được thốt ra từ miệng hắn, vào một buổi sáng bình thường, trong bộ dạng lôi thôi nhất của cả hai.
“Anh… nói lại lần nữa đi.” Cô thì thầm, giọng run run.
Tử Hiển nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như nước hồ thu, hắn mỉm cười, nụ cười rạng rỡ xua tan đi mọi u ám: “Anh yêu em. Yêu Thạch Sắc Vi.”
Sắc Vi bật khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô nhào tới, vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn, kiễng chân lên hôn chụt vào môi hắn một cái thật kêu. “Em cũng yêu anh! Yêu anh nhất trên đời!”
Cơn bão lòng đã qua, thay vào đó là sự ngọt ngào lan tỏa. Sắc Vi dụi dụi đầu vào ngực hắn như con mèo nhỏ làm nũng. Chợt cô cảm thấy má mình dính dính, nham nháp. Cô đưa tay lên quệt, rồi nhìn vào gương phản chiếu trên tủ lạnh.
“Aaaaa!” Cô hét lên thất thanh.
Trong gương, khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm của Đại tiểu thư Thạch gia giờ đây trắng toát như cương thi. Bột mì! Là bột mì từ tay hắn! Lúc nãy hắn lau nước mắt cho cô, tay vẫn còn dính đầy bột làm bánh.
“Triệu Tử Hiển!” Cô quay phắt lại, trừng mắt nhìn thủ phạm. “Anh biến em thành cái gì thế này hả?”
Tử Hiển nhìn tác phẩm của mình, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. “Trông em… rất đáng yêu. Giống như con mèo nhỏ vừa ăn vụng trong hũ bột vậy.”
“Đáng yêu cái đầu anh ấy! Em sẽ giết anh!” Sắc Vi thẹn quá hóa giận, cô vớ ngay lấy nắm bột mì còn thừa trên bàn, không chút do dự ném thẳng vào mặt hắn.
“Bụp!”
Tử Hiển không kịp tránh, lãnh trọn cú tấn công. Giờ đến lượt hắn biến thành ông già Tuyết với mái tóc và khuôn mặt trắng xóa.
“Em chơi xấu!” Hắn giả vờ nghiêm mặt, nhưng ánh mắt lại lấp lánh ý cười.
“Cho anh chết này!” Cô cười khanh khách, bỏ chạy ra phòng khách.
“Đứng lại!” Hắn đuổi theo.
Hai người rượt đuổi nhau vòng quanh ghế sofa, tiếng cười đùa vang vọng khắp căn hộ. Cuối cùng, với lợi thế chân dài, Tử Hiển tóm được eo cô, cả hai cùng ngã lăn ra thảm lông cừu mềm mại. Hắn đè lên người cô, giữ chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, cúi xuống nhìn cô đắm đuối.
Lớp bột mì dính trên mặt cả hai lấm lem, dính vào nhau khi da thịt chạm nhau. Hắn cúi xuống, hôn lên chóp mũi dính bột của cô, rồi trượt xuống đôi môi đỏ mọng đang hé mở thở dốc. Nụ hôn bắt đầu mang vị ngọt của bột bánh, rồi nhanh chóng chuyển thành vị nồng nàn của tình yêu.
“Ưm… A Hiển…” Sắc Vi rên nhẹ, cơ thể mềm nhũn dưới thân hắn.
Hắn hôn sâu hơn, lưỡi luồn vào khoang miệng cô, quấn quýt, dây dưa. Bàn tay hắn không còn giữ tay cô nữa mà trượt xuống, luồn vào trong vạt áo sơ mi rộng thùng thình cô đang mặc – chiếc áo của chính hắn. Bàn tay nóng rực chạm vào làn da mát lạnh, mịn màng khiến cả hai rùng mình.
“Em đi tắm… người bẩn quá…” Cô thì thầm giữa những nụ hôn, nhưng tay lại vòng qua cổ hắn kéo xuống.
“Tắm chung nhé?” Hắn hỏi, giọng khàn đục đầy dục vọng.
“Biến thái…” Cô mắng yêu, nhưng không từ chối khi hắn bế thốc cô lên, đi về phía phòng tắm.
Dưới vòi hoa sen, dòng nước ấm gột rửa đi lớp bột mì, nhưng lại không thể dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy. Hắn ép cô vào tường gạch men mát lạnh, đôi môi nóng bỏng trượt dọc từ cổ xuống xương quai xanh, để lại những dấu hôn đỏ chót.
“Anh yêu em…” Hắn thì thầm vào tai cô, từng cú thúc mạnh mẽ hòa cùng tiếng nước chảy rào rào tạo nên bản hòa ca của hoan lạc. Sắc Vi bám chặt lấy vai hắn, móng tay cào nhẹ lên lưng trần, cô cảm nhận được sự chiếm hữu và tình yêu mãnh liệt của hắn trong từng chuyển động.
Sau khi “làm sạch” một cách triệt để, Tử Hiển quấn khăn tắm cho cô, bế cô ra ngoài đặt lên giường. Hắn vừa lau tóc cho cô vừa nói: “Em đừng lo lắng chuyện sự nghiệp của anh nữa. Học Tài chính thật sự rất tốt. Anh có thể kiếm tiền nhanh hơn, cho em cuộc sống sung túc hơn. Với lại, ai bảo kiến trúc sư mới là hạnh phúc? Với anh, hạnh phúc là được làm chồng em, làm cha của con em.”
Sắc Vi ngước nhìn hắn, lòng tràn đầy cảm động. Cô biết hắn nói thật. “Vậy anh phải hứa, dù làm gì cũng phải vui vẻ đấy nhé.”
“Anh hứa. Có em là anh vui rồi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận