Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngón tay anh nhẹ nhàng chạm vào bàn tay cô đặt trên bàn, nhiệt độ đầu ngón tay cao hơn cô, mang theo một chút hơi nóng làm người ta bỏng rát, khiến cô như bị điện giật, vội vàng rút tay lại.

Lệ Quân Sâm nhìn đôi tai đỏ ửng của cô, khẽ cười một tiếng: “Sợ tôi?”

“Tôi không có.” Tống Tư Ngâm ngẩng đầu, cuối cùng cũng lấy hết can đảm nhìn thẳng vào mắt anh.

Ánh mắt anh rất sâu, phản chiếu rõ mồn một hình bóng cô bên trong, khiến cô cảm thấy hơi choáng váng.

“Tổng giám đốc Lệ, chúng ta là quan hệ hợp tác, nên giữ thái độ chuyên nghiệp.”

“Thái độ chuyên nghiệp?” Lệ Quân Sâm lặp lại lần nữa, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn tạo ra những tiếng “cộc cộc” đặc biệt rõ ràng trong phòng họp yên tĩnh, “Vậy nếu tôi nói, tôi không muốn chỉ giữ quan hệ hợp tác với em thì sao?”

Tim Tống Tư Ngâm tức thì vọt lên tận cổ họng, cô há miệng nhưng không phát ra được lời nào.

Ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua lớp rèm sáo chiếu vào, hắt lên góc nghiêng gương mặt Lệ Quân Sâm, phủ lên đường nét của anh một lớp viền vàng nhu hòa.

Chiếc kính gọng vàng trên sống mũi phản chiếu tia sáng nhẹ, khiến anh trông bớt đi vài phần lạnh lùng thường ngày, thêm vào đó vài phần dịu dàng.

Đúng lúc này, điện thoại của Tống Tư Ngâm bỗng reo vang, là Diêu Chấn Đình gọi tới.

Cô như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng bắt máy: “Tổng giám đốc Diêu?”

“Bàn xong chưa? Anh đang đợi dưới lầu, xuống ngay đi.” Giọng Diêu Chấn Đình truyền đến qua điện thoại, mang theo sự thúc giục.

Tống Tư Ngâm liếc nhìn Lệ Quân Sâm, anh đang nhìn cô với vẻ cười như không cười, ánh mắt mang theo vẻ đã hiểu rõ mọi chuyện. Cô hít sâu một hơi, nói vào điện thoại: “Sắp xong rồi, em xuống ngay đây.”

Cúp điện thoại, cô đứng dậy cầm lấy túi tài liệu: “Tổng giám đốc Lệ, những trọng điểm của dự án tôi đã trình bày rõ với ngài rồi, có vấn đề gì phát sinh chúng ta có thể trao đổi trực tuyến. Tôi còn có việc, xin phép về công ty trước.”

Lệ Quân Sâm cũng đứng dậy, anh cao hơn cô nửa cái đầu, nhìn xuống cô từ trên cao: “Không ngồi thêm lát nữa sao?”

“Dạ thôi, cảm ơn tổng giám đốc Lệ.” Tống Tư Ngâm né tránh ánh mắt của anh, rảo bước đi về phía cửa.

Khi đi đến cửa, cô bỗng dừng bước, quay đầu nhìn Lệ Quân Sâm: “Tổng giám đốc Lệ, lần họp sau… chúng ta cứ họp trực tuyến đi.”

Lệ Quân Sâm nhìn gò má ửng hồng và ánh mắt hoảng loạn của cô, cười trầm thấp: “Được thôi, nghe theo em vậy.”

Tống Tư Ngâm gần như chạy trốn khỏi phòng họp. Chỉ đến khi bước vào thang máy, cô mới dám thở hắt ra một hơi thật mạnh.

Trong lớp phản chiếu trên vách thang máy, cô thấy gương mặt mình đỏ bừng, đến cả vành tai cũng ánh lên sắc hồng.

Cô đưa tay vỗ vỗ lên má, cố gắng làm mình bình tĩnh lại, nhưng hễ cứ nghĩ đến ánh mắt và câu nói vừa rồi của Lệ Quân Sâm, nhịp tim lại không kìm được mà tăng tốc.

Bước ra khỏi tòa nhà Lệ thị, xe của Diêu Chấn Đình vẫn đang đỗ ở cửa. Tống Tư Ngâm ngồi vào ghế phụ, vừa thắt xong dây an toàn đã bị Diêu Chấn Đình liếc mắt nhìn thấu: “Sao mặt em đỏ thế? Lệ Quân Sâm đã nói gì với em rồi?”

“Không có gì đâu,” Tống Tư Ngâm vội quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, “Chắc là do phòng họp hơi nóng thôi. Công việc bàn xong rồi, mình về đi anh.”

Diêu Chấn Đình nghi ngờ nhìn cô một cái nhưng không hỏi thêm, liền khởi động xe.

Tống Tư Ngâm tựa người vào lưng ghế, nhìn cảnh đường phố lùi dần qua cửa sổ, nhưng trong đầu lại không ngừng tua lại những hình ảnh trong phòng họp ban nãy. Giọng nói trầm thấp của Lệ Quân Sâm, ánh mắt tập trung của anh, và cả nhiệt độ nóng bỏng khi đầu ngón tay anh chạm vào cô.

Cô khẽ cắn môi, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ mà chính cô cũng không dám thừa nhận: Có lẽ Diêu Chấn Đình nói đúng, Lệ Quân Sâm quả thực có ý đồ bất chính.

Nhưng tại sao, vừa nghĩ đến điều đó, tim cô lại đập nhanh đến vậy, thậm chí còn le lói một chút mong đợi?

Xe chạy vào con đường quen thuộc, tòa nhà chung cư ngày càng gần, nhưng Tống Tư Ngâm cảm thấy, dường như mình đã để quên thứ gì đó trong phòng họp tầng cao nhất của Lệ thị, để quên trong đôi mắt đen thẫm như ngấm mực của Lệ Quân Sâm.

Ánh đèn đường dưới chân chung cư kéo dài bóng người ra thật xa. Khi Diêu Chấn Đình mở cửa xe cho Tống Tư Ngâm, đốt ngón tay anh ta siết chặt đến trắng bệch.

Tống Tư Ngâm xuống xe đi về phía căn hộ, tiếng bước chân phía sau nặng trịch như đeo chì. Cô quay đầu nhìn lại, thấy đường xương hàm của Diêu Chấn Đình căng cứng, ánh đèn đường hắt xuống đôi mắt anh ta một mảng tối u ám, nhìn qua là biết vẫn còn đang rất giận dữ.

Im lặng nửa phút, Diêu Chấn Đình cuối cùng cũng mở lời, giọng nói mang theo cơn hỏa khí không thể kìm nén nổi: “Trong phòng họp, rốt cuộc Lệ Quân Sâm đã nói gì với em?”

Tống Tư Ngâm siết nhẹ gấu váy, nhỏ giọng nói: “Cũng không có gì, chỉ hỏi về chi tiết dự án phía Tây thành phố, còn nói… nói là nếu em cần giúp đỡ thì cứ tìm anh ấy bất cứ lúc nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận