Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lễ tân đã nhận được thông báo từ trước, mỉm cười dẫn cô đến thang máy: “Tổng Giám đốc Lệ đang đợi cô ở phòng họp tầng cao nhất, lên thang máy này đi thẳng tới.”

Tốc độ thang máy đi lên rất nhanh, Tống Tư Ngâm nhìn con số nhảy lên từng tầng, nhịp tim lại bắt đầu có chút không ổn định.

Cô hít sâu một hơi, đưa tay chỉnh lại tóc, nhìn vào hình phản chiếu trên vách thang máy để kiểm tra xem chiếc áo vest có bị nhăn không. Thật ra cô biết mình không cần phải bận tâm đến thế, nhưng vẫn không thể kiềm chế được.

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Hành lang tầng cao nhất trải thảm xám đậm, bước lên hầu như không phát ra tiếng động.

Cửa phòng họp khép hờ, Tống Tư Ngâm gõ cửa, bên trong truyền ra giọng nói trầm thấp của Lệ Quân Sâm: “Vào đi.”

Cô đẩy cửa bước vào. Phòng họp rất rộng, chính giữa đặt một chiếc bàn họp dài hình bầu dục.

Lệ Quân Sâm đang ngồi ở vị trí chủ tọa, tay cầm một bản tài liệu, đang cúi đầu xem xét. Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng lên, tầm mắt rơi trên người cô, ánh mắt dường như dịu dàng hơn thường ngày, đôi đồng tử sau lớp kính gọng vàng khẽ sáng lên.

“Tống tiểu thư, mời ngồi.” Lệ Quân Sâm chỉ vào vị trí ngay cạnh mình, giọng nói nghe rõ ràng và trầm ấm hơn hẳn qua điện thoại.

Tống Tư Ngâm không đi qua đó, cô chọn một vị trí chéo đối diện rồi ngồi xuống, đặt túi tài liệu lên bàn: “Tổng giám đốc Lệ, đây là bản kế hoạch mới nhất của dự án phía Tây, hay là để tôi điểm qua nội dung trọng tâm với ngài trước nhé?”

Cô lấy máy tính bảng ra, mở file PPT, cố gắng giữ giọng điệu chuyên nghiệp và bình thản nhất có thể.

Lệ Quân Sâm lại chẳng thèm nhìn vào máy tính bảng, ngược lại anh tựa người vào lưng ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt cô: “Không cần vội, uống chén nước đã.”

Anh chỉ tay về phía máy pha cà phê ở góc bàn: “Cà phê hay trà?”

“Không cần đâu, cảm ơn Lệ tổng, chúng ta nên bàn công việc trước thì hơn.” Tống Tư Ngâm né tránh ánh mắt của anh, đầu ngón tay lướt trên màn hình, “Về việc chọn địa điểm cho dự án, phía Diêu thị chúng tôi thiên về…”

“Không cần đâu, cảm ơn tổng giám đốc Lệ, chúng ta nên bàn công việc trước thì hơn.” Tống Tư Ngâm né tránh ánh mắt của anh, đầu ngón tay lướt trên màn hình, “Về việc chọn địa điểm cho dự án, phía Diêu thị chúng tôi thiên về…”

Cô vừa mới nói được hai câu đã phát hiện Lệ Quân Sâm hoàn toàn không nghe. Ánh mắt anh đang dừng lại trên cổ tay cô, chính xác là rơi vào sợi lắc bạc kia.

“Sợi dây này đẹp đấy.” Anh đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời cô.

Đầu ngón tay Tống Tư Ngâm khựng lại, cô theo bản năng rụt cổ tay vào trong ống áo: “Quà lưu niệm của team thôi ạ.”

“Ồ?” Lệ Quân Sâm nhướn mày, thân hình hơi rướn về phía trước. Bầu không khí trong phòng họp dường như đột ngột thay đổi, không khí trở nên ám muội một cách khó tả, “Tôi cứ ngỡ là em tự mua. Nó rất hợp với em.”

Vành tai Tống Tư Ngâm bắt đầu nóng lên, cô khẽ hắng giọng: “Tổng giám đốc Lệ, chúng ta bàn về dự án đi ạ. Về phần chọn địa điểm…”

“Dự án không vội.” Lệ Quân Sâm tựa lại vào lưng ghế nhưng tầm mắt vẫn không rời đi, trong ánh mắt mang theo chút ý cười như có như không, “Lúc nãy tổng giám đốc Diêu đưa em đến đây, có nói gì với em không?”

Tim Tống Tư Ngâm giật thót một cái, cô ngẩng lên nhìn anh: “Sao tổng giám đốc Lệ biết anh ấy đưa tôi tới?”

“Tôi đứng từ văn phòng nhìn thấy xe của cậu ta.” Ánh mắt Lệ Quân Sâm lướt qua làn môi hơi hé mở của cô, rồi lại quay về nhìn thẳng vào mắt cô, “Có phải cậu ta dặn em phải giữ khoảng cách với tôi không?”

Khuôn mặt Tống Tư Ngâm lúc này hoàn toàn nóng bừng.

Cô không ngờ Lệ Quân Sâm lại nói huỵch tẹt ra như vậy, nhất thời chẳng biết phải ứng phó thế nào, chỉ có thể siết chặt cạnh máy tính bảng đến mức đầu ngón tay trắng bệch: “Tổng giám đốc Lệ, có phải ngài nghĩ quá nhiều rồi không? Chúng ta đến đây là để bàn công việc mà.”

“Tôi có nghĩ nhiều hay không, trong lòng em tự rõ.” Lệ Quân Sâm đứng dậy, thong thả bước tới ngồi xuống vị trí ngay sát cạnh cô.

Anh ngồi rất gần, gần đến mức Tống Tư Ngâm có thể ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh, không quá nồng nhưng lại rất rõ ràng, cứ lẩn quất nơi đầu mũi khiến nhịp tim cô càng đập nhanh hơn.

“Tống Tư Ngâm,” Anh đột nhiên gọi thẳng tên cô thay vì “Tống tiểu thư”, giọng nói hạ thấp xuống đôi chút, mang theo ý vị mê hoặc: “Em thực sự nghĩ, tôi bảo em qua đây chỉ là để bàn dự án thôi sao?”

Hơi thở của Tống Tư Ngâm khựng lại. Cô không dám nhìn vào mắt anh, chỉ có thể chăm chú nhìn túi tài liệu trên bàn.

Góc túi tài liệu bị cô bóp đến hơi nhăn nhúm, giống như tâm trạng của cô lúc này, rối bời thành một đống hỗn độn.

Cô biết mình nên đứng dậy, nói một câu “Tổng giám đốc Lệ xin hãy tự trọng” rồi quay người rời đi, nhưng cơ thể lại như bị đóng đinh trên ghế, không thể nhúc nhích.

“Tổng giám đốc Lệ, anh…” Cô vừa mở miệng đã bị Lệ Quân Sâm ngắt lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận