Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giây tiếp theo, Đào Đào nhón chân lên chút, nắm chặt vạt áo sơmi anh khiến nó nhăn lại.

Đầu lưỡi Thời Thác trượt vào, câu lấy lưỡi cô triền miên.

Gương mặt cô càng ngày càng đỏ, đôi mắt nhắm chặt lại, hô hấp có chút loạn.

Tay anh từ sau cổ cô trượt xuống, lướt qua xương quai xanh đi qua hai cái đồi trước lại lướt xuống bụng, cuối cùng dừng lại ở giữa chân cô.

Đôi tay chạm vào chiếc quần đồng phục.

Khi đầu ngón tay ấm áp của anh trượt xuống, Đào Đào không khỏi run lên.

Chỗ kia, trừ bỏ cô ra thì chưa từng có người thứ hai chạm vào.

Cô quay đầu đi, tránh né hơi thở nóng của anh, run rẩy gọi, “A Thác…”

Anh chỉ “Ừ” một tiếng, cúi đầu đặt cằm lên đầu vai cô, giọng có chút gấp gáp, “Cho anh sờ một lát nhé?”

Đào Đào thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhìn chằm vào tấm mà bị gió thổi bay, trong lòng có chút căng thẳng.

“Sẽ có người…”

Thời Thác gập đốt ngón tay lại, cách hai tầng vải du ngoạn một cách nhẹ nhàng.

Cảm xúc bị chạm vào không rõ ràng lắm, nhưng cũng đủ làm cả người Đào Đào như có một dòng điện xẹt qua. Cảm xúc tê dại từ bụng nhỏ truyền xông thẳng vào đại não, cô căng thẳng và cảm thấy có thứ gì đó chảy ra.

“Đều đi ăn cơm hết rồi, em yên tâm.”

Thời Thác dỗ dành cô, dỗ xong anh đặt một hôn lên môi cô.

Đôi tay trắng nõn của Đào Đào nắm chặt áo sơ mi anh, trong giọng nói mang theo sự thở dốc nhè nhẹ, “A Thác, em, em khó chịu…”

Anh híp mắt lại hôn cô, đôi mắt màu nâu hiện lên một tầng nước, đầu ngón tay vẫn luôn du ngoạn miêu tả hình dáng chỗ kia của cô.

“Ồ, Tiểu Đào ướt rồi.”

Thời Thác tiến đến bên tai cô thấp giọng cười một tiếng, như thể vừa trêu chọc vừa dỗ dành cô, “Toàn là ” =))))

Tai của Đào Đào đột nhiên ửng đỏ lên.

Lời này của anh thật biến thái.

Bên tai truyền đến giọng nói hơi khàn khàn mang theo sự gợi cảm, Đào Đào cảm thấy nước bên dưới ra nhiều hơn, giống như đã làm ướt quần đồng phục cô.

Cơ thể cô bắt đầu run lên, đôi mắt ươn ướt nhìn anh như đang câu dẫn.

“A, A Thác……”

Giây tiếp theo, cửa trước đột nhiên có vài người đi vào nhìn thấy hai người ôm nhau ở cửa sau không khỏi hoảng sợ.

“Tao f**k!”

Thời Thác ôm cô gái nhỏ vào trong ngực, trực tiếp che mặt Đào Đào lại rồi thuận thế rút tay ra.

Đào Đào ở trước ngực anh, cái miệng nhỏ thở phì phò.

Mấy người ở trước cửa quay người lại như không thấy gì, bắt đầu nói đến chuyện khác.

“Ê, cho tao chép ké bài tập Toán với.”

Thời Thác giơ tay xoa xoa đầu cô, dỗ dành cô, “Về nhà đi.”

Đào Đào “Dạ” một cái, ngẩng đầu ra khỏi ngực anh che mặt lại, xoay người chạy ra từ cửa sau.

Anh nhìn chằm chằm bóng lưng đang dần biến mất kia, không khỏi cười lên tiếng, vẻ mặt vô cùng dịu dàng và lưu luyến.

Hôm nay, anh đã chạm vào .

Khi về nhà Tôn Tuệ Tuệ vẫn còn ở trong nhà.

Cô đưa tay ôm mặt mình, đem cặp ném lên giường, đi đến tủ lạnh lấy một chai nước dừa uống vài ngụm mới bình tĩnh lại.

Sợ bị Tôn Tuệ Tuệ nhìn thấy sự khác lạ này, cô ngồi vào bàn ăn thất thần mà ăn cơm chiều.

Nhớ đến cảnh tượng khi nãy ở cửa sau lớp 609, Thời Thác ở bên tai cô nói những lời đó cơ thể có chút nóng lên.

Và còn còn có đầu ngón tay ấm áp ấy, xẹt qua chỗ kia khiến cho cơ thể cô có phản ứng.

Giọng nói khàn khàn của anh lúc nào cũng vang dội lại trong tai cô.

“Tiểu Đào ướt rồi.”

“Toàn là .”

A! Biến thái quá đi!

Rõ ràng gương mặt anh lúc nào cũng cao lãnh cấm dục, vậy mà anh lại có thể nói ra mấy câu biến thái như thế!!!

Chỉ cần nghĩ đến Thời Thác bởi vì cô mà trở nên như vậy, trái tim Đào Đào cảm thấy rất ngọt ngào.

Thật tốt.

A Thác, thật tốt.

Ăn cơm xong, Đào Đào trở về phòng ngủ đem bài kiểm tra Thời Thác đã sửa ra.

Đào Đào cũng lấy sách giáo khoa và bài tập Địa Lý ra, nhìn thấy mấy dòng chữ như kinh thánh kia theo bản năng nhíu mày lại.

Cho dù hôm nay Chu Lệ Na và Thẩm Dương không nói mấy lời đó thì cô cũng không định sẽ từ bỏ môn Địa Lý.

Đây chính là môn học mà người đó giỏi nhất mà.

Khoảng 8h30 tối, điện thoại cũ trên bàn rung lên.

Đào Đào buông bài tập Sinh Học ra, nhìn chằm chằm vào chữ “T” trên màn hình khoé miệng không khỏi nhếch một cái.

Nhấn trả lời, cô đưa điện thoại lên tai.

“A Thác.”

“Ừ, muốn ăn khuya không? Anh mang qua cho em.”

Đào Đào ngước nhìn đồng hồ, bụng cô đúng là có chút đói.

Dạ dày cô không được tốt cho lắm, khi ăn cơm chỉ có thể ăn được một ít, vì mỗi bữa đều ăn rất ít cho nên cô rất mau đói lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận