Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xem ra là do nam sinh sửa, nét chữ có chút nối với nhau Đào Đào không đọc được, nhưng chữ viết rất đẹp, khi viết dùng lực đè xuống có thể nhìn ra được người này rất nghiêm túc.

Bài kiểm tra này, khẳng định không phải do Trương Đào sửa. Mỗi lần Trương Đào sửa bài kiểm tra cho cô đều chỉ đánh một cái dấu chéo là xong.

Đào Đào lại nhìn xuống đề.

Đáp án của cô rất loạn do cô không hiểu và không biết viết thế nào.

Nhưng người này giống như đem bài kiểm tra giải lại một lần nữa, mỗi một câu hỏi đều tỉ mĩ ghi đáp án ra.

Tay Đào Đào có chút run lên.

Đến khi nhìn xuống cuối tờ giấy, cô mới thấy một hàng chữ.

[Nhóc con, em xem lại bài đi nếu không hiểu thì hỏi anh.]

!!!!

Đào Đào nhìn bài kiểm tra Địa Lý, cô có thể tưởng tượng ra được thái độ và giọng điệu của anh khi nói câu này.

Là A Thác sửa bài kiểm tra cho cô!

Hèn gì mỗi câu đều ghi lại rất tỉ mỉ giống như đáp án tham khảo.

Đào Đào vui vẻ không khỏi nhếch môi cười một cái.

A Thác vẽ quả đào, quả đào là cô, cô là quả đào.

Có đàn anh đúng là rất tốt, nhưng bạn trai là đàn anh thì càng tốt hơn.

Cô gái nhỏ đem bài kiểm tra gấp lại nhét vào sách giáo khoa Địa Lý, dọn cặp sách, gương mặt nhỏ đỏ bừng nở nụ cười tươi rói bước ra lớp.

Lúc này cô chạy đến cửa lớp 609, Đào Đào dựa ở sau cửa, hai tay vịn lên khung cửa nhìn chằm chằm vị trí cạnh cửa sổ, “A Thác.”

Giọng nói trong trẻo vang lên.

Thời Thác nghe có tiếng gọi ngẩng đầu, thời điểm thấy Đào Đào anh không khỏi cong môi cười.

Anh đi lên trước, đưa tay giúp cô chỉnh đai cặp lại cho cẩn thận, hỏi, “Không về nhà?”

Đào Đào thấy lớp học ít người thì nhấc chân đi vào rồi thuận tiện đóng cửa sau lại, nhón chân ôm lấy cổ anh, “Về chứ, nhưng trước khi về muốn nhìn anh một cái.”

Thời Thác không nhịn được cười một cái.

Anh ôm lấy cô, đôi tay luồn qua cặp cô đem người cô đè lên cửa sau.

Hai người dính lại gần, tiếng hít thở đều quấn lấy nhau.

Lúc này Đào Đào ngửa đầu nhìn anh, giọng nói cô rất nhỏ, nhẹ nhàng mà mềm mại, “A Thác, anh giải đáp án thật tỉ mỉ nha, còn kỹ hơn cả thầy Trương nữa.”

Anh nhẹ giọng “Ừ” một cái, tiến đến bên tai cô, môi mỏng cọ nhẹ lên vành tai giọng nói mang theo sự nhẫn nhịn, “Em trở về xem kỹ lại đi, tìm được trọng tâm của bài thì lần sau sẽ không sai nữa.”

Nói đến đây, lông mi Đào Đào rũ đi xuống, cũng có chút buồn bã nói, “A Thác, thành tích của em có phải rất kém không…”

Thời Thác sửng sốt, lúc này anh nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào cái đầu đang cúi xuống bỗng không biết làm sao.

Nhóc con này đi đến đâu cũng cười khanh khách, ngay cả buổi sáng đó bị Trương Đào giáo huấn cô cũng không thấy ủy khuất. Hiện tại thấy cô như vậy anh có chút không phản ứng kịp.

Qua một hồi lâu, anh giơ tay nhéo nhéo mặt cô, lên tiếng hỏi cô, “Chỉ có Địa Lý là kém?”

Đào Đào đem hai tay ôm cổ anh bỏ xuống ôm lấy cái eo gầy nhưng rắn chắc của anh.

Đầu cô gái như một quả cầu lông xù ở trong lồng ngực anh cọ cọ, nhẹ nhàng nói, “Dạ, chỉ có môn Địa Lý.”

Nghĩ đến bài kiểm tra buổi chiều kia, chân mày Thời Thác cau lại.

Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve vòng eo mềm mại của cô, anh dừng một hồi lâu, giơ tay lên ấn lên lưng cô.

“Nhóc con.” Anh kêu cô một tiếng.

“Dạ?”

Thời Thác cúi đầu cọ cọ lên đỉnh đầu cô như đang dỗ cô, “Muốn bạn trai giúp em không?”

Đào Đào sửng sốt, gương mặt không tránh khỏi có chút nóng lên.

Ngày hôm qua, chính thức ở bên nhau.

Giữa trưa, anh đã gọi cô là nhóc con.

Tới buổi tối, mới thừa nhận là bạn trai cô.

Gương mặt cô đỏ lên, trực tiếp đem mặt vùi vào ngực anh.

Tuy dáng người anh cao không tính là quá gầy, cơ thể cũng ít thịt nhưng Đào Đào ở trong ngực anh cảm thấy rất an toàn. Ngửi được mùi thuốc lá trên người anh cánh tay cô ôm chặt hơn.

Thời Thác thấy ôm chặt như thế, khóe môi không khỏi nhếch lên.

Thật mềm.

Qua một hồi lâu, Đào Đào lấy lại tinh thần ngẩng đầu lên, chớp đôi mắt nhìn anh, sóng mắt đều mang theo nét cười, “A Thác thật tốt.”

Anh mỉm cười, đưa một tay ra xoa đầu cô.

Tóc đuôi ngựa cột có chút cao không chạm được, Thời Thác đột nhiên nhớ tới bộ dáng xoã tóc tối hôm qua của cô.

Nó khiến anh không quên được, anh không thể không thể nhớ về nó.

Yết hầu lăn lăn, anh nắm lấy cái gáy cô cúi đầu hôn xuống.

Lần này anh hôn rất dịu dàng, không có mạnh như giữa trưa.

Cánh môi cô bị anh ngấu nghiến, nuốt lấy hơi thở cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận