Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thanh Nhã, anh đang ở văn phòng chánh án tòa án tối cao, em có thời gian thì đến đây một chuyến, anh có chuyện nói với em.” Mạc Thiếu Đình ở đầu kia điện thoại nghiêm túc nói, cho dù là vậy, thanh âm cũng là thật mê người.

“Thiếu Đình ca, em có thời gian, em, em lập tức tới tìm anh.” Cô ta vội vàng cười nói, quá mức kích động, quá mức cao hứng, nói chuyện có điểm muốn nói lắp, tắt điện thoại đi, lấy cái váy đỏ trên tay A Lệ ướm vào gương trước mặt, “A Kiều A Lệ, ta mặc vày này vào thật sự rất đẹp sao?”

“Đẹp, quả thực đẹp đến muốn chết.” A Kiều nói.

A Lệ lộ ra một cái cười đầy thâm ý, “Hì hì, cậu mặc vào cái váy siêu cấp gợi cảm này, Thiếu Đình ca của cậu nhìn thấy, không chừng sẽ lập tức bổ nhào vào cậu.”

Khuôn mặt Mạc Thanh Nhã hơi hơi đỏ, “Thấy ghét!” Nói xong đi vào phòng thử đồ, cao hứng đến cực điểm thay cái váy đỏ kia, nhìn vào gương sửa tới sửa lui, sau đó lập tức chạy đến tòa án tối cao.

Mạc Thiếu Đình nhậm chức tòa án tối cao không đến một tháng, bất quá toàn bộ quy trình công tác cũng đã quen, công tác hiện rất có vẻ nhẹ nhàng vương giả.

“Điện hạ, Mạc tiểu thư tới.” Trợ thủ kiêm cận vệ Tiểu Ngô đi vào văn phòng, cung kính bẩm báo nói.

“Cho cô ấy vào.” Hắn mặc một bộ âu phục màu lục đậm, đang vùi đầu thẩm tra một phần văn kiện, thời điểm nói chuyện cũng không ngẩng đầu lên một chút.

Tiểu Ngô rời khỏi văn phòng không lâu, Mạc Thanh Nhã mặc cái váy đỏ gợi cảm mỉm cười đi đến, lần đầu tiên nhìn thấy hắn mặc bộ chính trang màu lục, nghiêm túc làm việc mà có mị lực khác bình thường, lòng yêu thích đối với hắn càng dâng cao, tâm bùm bùm loạn nhảy, “Thiếu Đình ca, em tới rồi.”

Mạc Thiếu Đình lúc này mới ngẩng đầu lên, làm lơ trên bộ đồ gợi tình trên người cô, buông văn kiện trong tay xuống, không biểu tình gì chỉ vị trí đối diện, “Ngồi đi.”

“Ha hả, được.” Cô cười gật gật đầu, ưu nhã ngồi xuống, đôi mắt nóng rực nhìn hắn, “Thiếu Đình ca, anh muốn nói gì với em?”

Mạc Thiếu Đình không vội vã trả lời, tay phải kéo ngăn kéo ra, từ bên trong không nhanh không chậm lấy ra một vé máy bay đưa tới trước mặt cô ta.

Nhìn đến vé máy bay đi nước XX, Mạc Thanh Nhã lập tức dự cảm có điềm xấu, “Thiếu Đình ca, anh, anh đây là có ý tứ gì.”

“Rời khỏi Vụ quốc.” Mạc Thiếu Đình cũng không cần quanh co lòng vòng.

“Cái gì?” Mạc Thanh Nhã kinh ngạc cực kỳ, chớp chớp mắt, không thể tưởng tượng nhìn hắn, “Thiếu đình ca, em làm sai cái gì mà anh đối với em như vậy?”

“Làm sai cái gì, chính em trong lòng còn không rõ ràng sao?” Mạc Thiếu Đình nhíu nhíu mi, nghiêm túc hỏi lại.

“……” Cô ta đột nhiên nhớ tới cái gì, tự biết đuối lý, nghẹn lời qua một hồi lâu mới nói ra được, mặt đầy cầu xin nhìn hắn, “Thiếu Đình ca, em không muốn rời khỏi Vụ quốc, hãy xem chúng ta quen biết từ nhỏ, em cầu xin anh không ép em rời đi, có được không?”

“Vì an toàn của Trục Nguyệt, em cần thiết phải rời đi.” Mặc dù cô ta nói đến như vậy, trên mặt Mạc Thiếu Đình cũng không lộ ra một tia mềm lòng, cường ngạnh mà quyết đoán, thật hợp với thân phận chánh án của hắn, “Em nếu không đi, anh sẽ tự mình tố cáo em lên tòa án, đưa em vào ngục giam, lúc ấy cũng không ai giúp được em.”

“……” Cô ta lại lần nữa nghẹn lời, tâm bị thương, đau nát đồng thời, còn không rét mà run lên.

Tư vị thất tình, thật giống như uống một ly nước lạnh băng lại chua chát.

Đi ở trên đường cái đông người, đắm chìm trong ánh mặt trời sáng lạn, Mạc Hoa Khôi cũng không cảm thụ được bất kỳ độ ấm gì, chỉ cảm thấy bản thân thật lạnh lẽo, giống như đặt mình trong khối băng tuyết dày.

Hắn liên tục nói cho chính mình, mặc kệ như thế nào, đều phải kiên cường đối mặt, nhưng chỉ là mỗi lần vừa nhớ tới câu cô nói chưa từng yêu mình, kiên cường ngụy trang đều bị đánh cho dập nát, tâm lại rơi xuống vực sâu, thật muốn say cho đến không còn biết gì, không bao giờ muốn tỉnh lại nữa.

Hắn không biết trời tối lúc nào, cũng không biết mình nước chảy bèo trôi đi tới đâu, chỉ thấy ngực mình vẫn luôn đau là đau.

Đèn rực rỡ lên rồi, hắn rốt cuộc không chịu nổi nữa, ngồi ở bồn hoa bên cạnh đường, vô thần nhìn tới nhìn lui, bỗng nhiên nhớ tới ai, lấy ra di động, do dự một hồi mới bấm gọi đi.

“A lô.”

Đôi mắt hắn có chút ướt, chua xót giương giương khóe miệng, hữu khí vô lực hỏi: “Ca, anh còn ở thành T không? Khi nào về Vụ thành?”

“Có thể chiều mai mới trở về tới.” Đầu bên kia là thanh âm trầm ổn của Âu Dương Kiện Vũ.

“Ca, nếu anh lúc này đang ở Vụ thành thì tốt rồi, như vậy có thể cùng với em uống rượu cả buổi tối.”

“Đệ đệ, em làm sao vậy?” Âu Dương Kiện Vũ nghe ra hắn nói những lời này có điểm không thích hợp, có ít nhiều lo lắng, “Cảm tình với Bạch Trục Nguyệt có vấn đề sao?”

“Ha hả ha ha……” Hắn cười rộ lên, càng cười, trong mắt ướt át lại càng nhiều, trong nháy mắt nước mắt đã rơi ra, “Ha hả a ha ha, ca, tại sao anh lại hỏi như vậy? Ha hả a ha ha, có phải hay không anh cũng giống Mạc Thiếu Đình, ước gì em và Trục Nguyệt sớm chia tay? Ha hả a ha ha……”

“Em có ý tứ gì?”

“Ha hả……” Qua một hồi lâu, hắn mới ngừng được tiếng cười mất tự nhiên, rất khó chịu nói: “Ca, ánh mắt anh nhìn Trục Nguyệt thật không bình thường, em nhìn ra được, anh cũng thích Trục Nguyệt, anh cũng muốn cướp cô ấy từ bên người em đi…”

“Đệ, anh…… không có nghĩ như vậy, em suy nghĩ quá nhiều rồi.” Âu Dương Kiện Vũ thanh âm trầm một chút.

“Ách ô ~” Đáng chết, nhẫn nại của hắn cuối cùng vẫn không nhịn được, tư vị thật thống khổ, đôi mắt nhấp nháy, một giọt nước mắt rơi ra, tiếng khóc ưu thương cũng tràn ra, “Ca, chúng ta… chia tay.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận