Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dựa vào vai hắn, hốc mắt cô dần dần đỏ, nước mắt muốn tràn ra hốc mắt, nhưng cô lại quật cường không cho nó rơi xuống.

Cô thắng, một lát sau, giọt nước mắt kia rốt cuộc không rơi ra mà biến mất, chậm rãi ngẩng đầu, làm ra vẻ như tự nhiên nhìn Mạc Thiếu Đình, nhàn nhạt cười nói: “Thiếu Đình, mời anh cũng rời đi, có được không? Em muốn được một mình yên lặng một chút.”

“Trục Nguyệt, anh tưởng……”

“Trở về đi, tối mai chúng ta gặp nhau ở Yến Vĩ Điệp.” Cô giống như biết hắn muốn nói gì, vội vàng ngắt lời, sau đó rời khỏi vòng tay ôm ấp của hắn, bước nhanh vào phòng ngủ, đóng cửa lại, nhốt mình vào trong, không cho bất luận kẻ nào quấy rầy.

Trục Nguyệt, trong lòng em kỳ thật cũng không phải hoàn toàn không có Mạc Hoa Khôi, đúng không? Mạc Thiếu Đình đứng một chỗ thật lâu, nhìn phòng ngủ đóng chặt cửa, có chút ưu thương thấp thỏm phỏng đoán tâm lý của cô.

Đứng hồi lâu, hắn quay đầu nhìn nhìn cửa, phát hiện hàng xóm Jack đã rời đi, rút ra một điếu thuốc, ngồi ở sô pha từ từ hút, cho đến khi thuốc cháy không còn gì, lại một lần nữa nhìn cửa phòng ngủ, sau đó mới lưu luyến rời đi.

Vào phòng ngủ, Thu Tiểu Quân ngồi ở mép giường, mở ngăn kéo ra lấy tấm hình chụp cùng em gái ra xem.

Nhìn trên ảnh chụp, em gái cười như hoa, tâm cô nặng trĩu, dường như chứa đầy ưu thương.

Em gái, hôm nay chị đã thương tổn Mạc Hoa Khôi.

Hắn thật sự yêu chị, chị hôm nay cùng một người đàn ông khác thân thiết, bị hắn thấy được. Chị hôm nay nói với hắn, chị chưa từng yêu hắn.

Em gái, chị thấy, hắn thật sự bị chị làm đau thương, hắn thật sự rất khổ sở.

Không biết vì cái gì, hắn khổ sở, trong lòng chị cũng không thế nào dễ chịu. Ách, là chị không đủ nhẫn tâm sao?

Bất giác đôi mắt cô đã ướt, có lẽ xung quanh không có người, một giọt nước mắt ưu thương từ khóe mắt mau rơi ra.

Đúng lúc này, cửa sổ phòng ngủ bị người đẩy ra, chỉ thấy bóng Jack ngoài cửa sổ, cô còn chưa kịp ngẩng đầu, hắn đã nhanh như chớp đứng ở bên người cô.

Cô nhanh chóng ngẩng đầu lên, giọt lệ còn đọng, nhìn mặt hắn tức giận hỏi: “Jack chết tiệt, loại hành vi thổ phỉ này của ngươi có thể sửa đổi hay không?”

Jack vốn là nghĩ đến vấn tội, nhưng nhìn đến giọt lệ trên mặt cô, tâm lập tức trở nên mềm mại, dường như nhìn ra cô làm bộ tàn nhẫn, nhìn mặt cô, sâu kín trầm mặc một hồi lâu mới nặng nề nói, “Nếu chính mình cũng thương tâm như vậy, vì cái gì muốn đả thương hắn?”

“Không liên quan gì đến ngươi.” Cô tức giận nói, giơ tay nhanh chóng lau sạch giọt lệ lộ ra tâm tình chân thật của mình, rồi vội vàng đem ảnh cất vào trong ngăn kéo.

“Em rốt cuộc yêu ai?” Hắn thật muốn thấu hiểu tâm của cô, muốn nhìn tới trong lòng cô đến tột cùng cất giấu người nào. “Mạc Hoa Khôi là bạn trai của em, em dẫn hắn về nhà qua đêm không có gì, nhưng mà em lại mang thêm người đàn ông khác về nhà, em như vậy, cũng quá hoa tâm đi?”

“Ta có hay không ngươi cũng không quản được.”

“Anh quản không được sao?” Cô phân rõ giới hạn với mình như vậy, làm hắn rất buồn bực, khuôn mặt tái nhợt xinh đẹp trở nên có chút u ám, “Em đừng quên, anh cũng là…” người đàn ông của em.

“Ngươi câm mồm cho ta.” Giờ này khắc này, trong lòng cô loạn như ma, nói cái gì cũng không muốn nghe, “Hiện tại ta không nghĩ muốn nhìn thấy ngươi, không nghĩ ta càng thêm chán ghét ngươi, càng thêm hận ngươi, ngươi lập tức biến mất cho ta.”

“……” Jack không còn lời nào để nói, mỗi khi cô đem câu này ra uy hiếp, hắn đều sẽ giơ lên cờ đầu hàng, lúc này đây cũng không ngoại lệ, “Được, anh câm miệng, anh biến mất đây.” Giương giương khóe miệng đầy bất đắc dĩ, hắn nói xong thì bay như tia chớp ra ngoài cửa sổ.

Cô nguyên bản cho rằng, hắn biến mất thì tâm tình của mình sẽ nhiều hoặc ít tốt lên một chút, không tưởng sau khi hắn biến mất, trong lòng cô càng thêm phiền loạn, càng thêm ưu thương, càng thêm ngột ngạt, giống như mọi cái tệ hại đều tích tụ vào trong lòng, đôi mắt mỹ lệ lại cầm lòng không đậu chợt ướt.

Ách, ta đây là làm sao vậy, rõ ràng vì em gái báo thù, vì cái gì tâm tình thật ra không tốt, một chút cũng không thoải mái?

Ánh mặt trời sáng lạng, hôm nay thời tiết rất tốt, phố lớn ngõ nhỏ đều đầy người.

A Kiều cùng A Lệ lôi kéo Mạc Thanh Nhã đi vòng vòng ở trung tâm mua sắm, không biết mệt mỏi lựa chọn quần áo mới.

“Thanh Nhã, quần áo này đẹp hay không?” A Kiều hỏi.

“Thanh Nhã, váy này thế nào? Ha hả, có phải hay không thực gợi cảm?” A Lệ hỏi.

Đi dạo phố, mua sắm vẫn luôn là hứng thú lớn của Mạc Thanh Nhã, nhưng từ khi biết Mạc Thiếu Đình cùng Thu Tiểu Quân cặp với nhau, chính mình một chút cơ hội cũng không có, lúc này hứng thú đó đều đã phai nhạt, nói đúng hơn cô ta không còn hứng thú đối với bất cứ cái gì, thường thường đều là tử khí trầm trầm.

“A Kiều, A Lệ, các người chậm rãi lựa chọn đi, ta mệt mỏi, ta đi về trước.” Cô đối với hai người bạn thân, vẻ mặt tối tăm nói.

“Thanh Nhã, lúc này còn sớm, trở về làm gì?” A Kiều buồn bực hỏi.

“Đúng vậy Thanh Nhã, lại cùng chúng ta dạo một vòng.” A Lệ lập tức phụ họa, tiến lên vài bước, lựa một cái váy thấp ngực thật gợi cảm đưa tới trên tay Mạc Thanh Nhã, “Vày này rất tuyệt, nếu cậu mặc vào khẳng định sẽ làm chết cả xe lửa đàn ông.”

Mạc Thanh Nhã cười khổ, “Mê chết một xe lửa đàn ông có ích lợi gì?”

Cô ta chỉ nghĩ đến làm mê đảo một người đàn ông mà thôi, người đó kêu là Mạc Thiếu Đình.

“Đô đô đô tích tích tích…” Liền lúc này, di động trong túi LV vang lên, cô ta lấy ra nhìn, đôi mắt lập tức trở nên sáng lấp lánh, khóe miệng giương đến thật cao, lại cao hứng, lại kích động nhanh chóng ấn nút nghe, “Thiếu, Thiếu Đình ca, anh sao lại gọi điện thoại cho em?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận