Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Các bạn đang chạy xe ở cao tốc XXX lưu ý, ở cao tốc XXX đoạn đường X đã xảy ra một tai nạn xe cộ, một chiếc xe BMW màu bạc đụng vào đuôi một chiếc xe tải… Lái xe chiếc BMW bị thương nghiêm trọng, hiện tại nhân viên cấp cứu đang ở hiện trường tiến hành cấp cứu…”

“Đệ……” Hắn biết Mạc Hoa Khôi có một chiếc BMW màu bạc, nghe tin tức này lập tức trong lòng nôn nóng cùng khó chịu, lập tức đảo ngực tay lái, chạy như bay về hướng phát sinh tai nạn xe cộ.

Hắn lái xe tới cực nhanh, vượt qua đèn đỏ, vượt qua nhiều xe, cuối cùng đến địa điểm xảy ra tai nạn, xuống xe, mồ hôi đầy đầu chạy về phía trước kêu to, “Đệ… Đệ đệ… Mạc Hoa Khôi…”

Hắn chạy tới gần, thấy Mạc Hoa Khôi đầu đầy máu đang được nhân viên cứu hộ nâng lên cáng thương.

Nhìn người hôn mê nằm trên cán, đôi mắt hắn thật ướt, nước mắt thi nhau chảy xuống, không biết hình dung tâm tình của mình như thế nào, môi ẩn ẩn run run, đi theo hai nhân viên y tế nhanh chóng ngồi lên xe cấp cứu, nắm chạy bàn tay lạnh lẽo của Mạc Hoa Khôi, nghẹn ngào nói: “Đệ, Mạc Hoa Khôi, em nhất định phải chịu đựng được… Nếu mẹ cùng các cha biết được, bọn họ sẽ rất khó chịu…”

Tối hôm nay, tâm tình Thu Tiểu Quân không tốt, nhưng cô vẫn đi theo Mạc Thiếu Đình trở về hoàng cung.

Đã 12 giờ, cô không muốn ngủ chút nào, mở TV ra, hai mắt vô thần nhìn vào hình ảnh trên TV.

Nói đến cũng khéo, trên TV truyền phát tin tai nạn trên cao tốc XX, vài nhân viên y tế đem một người đàn ông từ trong xe BMW bạc cứu ra, nâng hắn lên cáng thương.

Trên cáng người đàn ông máu khắp người, cô không thể nào tập trung xem TV, cũng không biết hắn là ai, trong lòng có nghĩ tới Mạc Hoa Khôi, nhưng lại không đem Mạc Hoa Khôi liên hệ tới người đàn ông đầy máu này…

Hoa Khôi, là anh hại em gái em tự sát, vì sao em không thể nhẫn tâm với anh? Lúc anh hỏi em muốn anh làm như thế nào để em mới có thể yêu anh, trở lại bên anh, em vì sao không nói được anh đi tự sát, anh đi tìm chết em mới có khả năng yêu anh?

Ách, nếu anh chết, em sẽ cảm thấy thống khoái sao?

“Đệ ~ Đệ đệ…… Mạc Hoa Khôi……”

Lúc cô đang cau mày rối rắm suy nghĩ, đột nhiên nghe từ trong TV một thanh âm đàn ông quen thuộc, nghe hắn kêu tên Mạc Hoa Khôi, cô lập tức ngẩn ra, giương mắt liền thấy được Âu Dương Kiện Vũ con mắt ướt át đi theo bên cáng, tay gắt gao nắm lấy tay của người đàn ông nằm trên cáng.

Nhìn đến một màn này, cô biết người đầy máu trên cáng, nằm hôn mê là ai, “Hoa Khôi?” Trong đầu lập tức không còn tri giác, chỉ cảm thấy toàn thân bủn rủn, “Không, không…”

Trong mắt đột nhiên rơi nước mắt, cô nhanh chóng đứng lên, cấp tốc chạy ra ngoài.

Đúng lúc này, Mạc Thiếu Đình vây khăn tắm từ trong phòng tắm đi ra, thấy mặt cô bi thương chạy ra hướng cửa, nghi hoặc hỏi, “Trục Nguyệt, em làm sao vậy? Đã trễ thế này, em muốn đi đâu?”

Cô như không nghe được hắn hắn, không dừng lại, cũng không quay đầu, chỉ một lòng chạy ra cửa.

Thấy cô chạy nhanh như vậy, hắn như dự cảm có chuyện gì, quay đầu lại nhìn TV, nháy mắt thấy được Âu Dương Kiện Vũ cùng mấy nhân viên y tế đang nâng người đàn ông đầu đầy máu lên một chiếc xe cấp cứu, lập tức minh bạch chuyện gì xảy ra. Mày nhăn lại, sắc mặt âm trầm lên, lập tức lấy quần áo mặc vào nhanh chóng đuổi theo, “Trục Nguyệt, Trục Nguyệt… Từ từ, anh… Trục Nguyệt…”

Thu Tiểu Quân tốc độ thật mau, sau khi cùng Jack, Mạc Hoa Khôi, Mạc Thiếu Đình cùng với Âu Dương Kiện Vũ xảy ra quan hệ, năng lực thần bí trên người cô càng thêm cường đại, có thể ẩn thân, lại cũng có thể như Jack chạy nhanh như tia chớp, cũng có thể biến ra nhiều loại đồ vật. Cô chạy ra khỏi hoàng cung, nhắm mắt lại niệm một câu, không đến hai giây đã đến bệnh viện đang cấp cứu Mạc Hoa Khôi.

Mạc Thiếu Đình căn bản là không đuổi kịp cô, ra khỏi hoàng cung đã không thấy bóng dáng cô đâu, không có thời gian nghi hoặc, hắn gọi Tiểu Ngô cùng a K, mệnh lệnh cho họ tra ra Mạc Hoa Khôi ở bệnh viện nào, mình thì ngồi vào chiếc xe thể thao chạy đi.

Thu Tiểu Quân ở hành lang bên ngoài phòng cấp cứu nhìn đến Âu Dương Kiện Vũ, lúc này cô cũng bất chấp hắn có mắng mình, có đánh mình, con mắt ướt chạy đến hắn, nhìn cửa phòng cấp cứu đóng chặt, mặt đầy áy náy, đầy hối hận đứng trước mặt hắn, “Kiện Vũ, thật xin lỗi, thật xin lỗi…”

“Em nói với anh thật xin lỗi cái gì?” Mặt Âu Dương Kiện Vũ đầy mỏi mệt, đôi mắt còn ướt, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn mặt cô, tràn ngập trào phúng hỏi.

“……” Cô không lời nào để nói.

“Em hẳn là nói xin lỗi với em trai của anh.” Lặng im vài giây, hắn nhìn mặt cô, cắn răng nói, “Bạch Trục Nguyệt, giờ em có nói với cậu ấy vạn câu thật xin lỗi cũng vô dụng, cậu ấy hiện tại ở trong phòng cấp cứu, sinh tử chưa biết.”

“Em trai?” Nghe gọi Mạc Hoa Khôi em trai, cô có điểm mông lung, “Hoa Khôi… là em trai của anh?”

Cái gì em trai? Là em họ chăng?

“Đúng vậy, cậu ấy là em trai của anh, cùng mẹ khác cha.” Âu Dương Kiện Vũ không chút dấu diếm gật đầu nói, “Chúng tôi trên người chảy cùng chung một nửa dòng máu.” Thân tình của hắn và Mạc Hoa Khôi là không thể coi thường.

Nguyên lai là như thế này, trách không được, cảm tình bọn họ tốt như vậy.

Nghe xong những lời này của hắn, cô bừng tỉnh đại ngộ, càng thêm hối hận hành động của mình đối với Mạc Hoa Khôi, trong lòng càng thêm khó chịu, càng thêm xin lỗi, đôi mắt càng thêm ướt át, nước mắt chứa đầy bi thương, “Kiện Vũ… thật sự, thật sự xin lỗi…”

“Đừng nói những lời vô dụng này nữa.” Hắn không muốn nghe lời vô nghĩa của cô, nghĩ đến hình ảnh cô ở quán bar Yến Vĩ Điệp ôm chặt Mạc Thiếu Đình, lại nghĩ đến Mạc Hoa Khôi bị tai nạn xe cộ, còn không biết sống chết, trong lòng lần đầu tiên phẫn hận cùng chán ghét nhìn cô trước mắt. “Em đi đi, không cần xuất hiện trước mặt anh nữa, anh không muốn nhìn thấy em, em của anh cũng không muốn nhìn thấy em. Đều là bởi vì em, cậu ấy mới bị tai nạn, nếu có chuyện gì không hay xảy ra với cậu ấy, anh tuyệt đối không bỏ qua cho em cùng Mạc Thiếu Đình.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận