Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bóng đêm càng đậm đặc, quốc lộ rộng lớn càng thêm tịch mịch, không có người để ý đến hắn, cũng không có xe khác quấy nhiễu hắn.

Hắn lái xe thật nhanh, trên mặt che kín tuyệt vọng cùng ưu thương, dẫm chân ga, dường như chạy đến không muốn sống. Đang chạy, hắn mở cửa sổ xe ra, lạnh lùng nhìn phong cảnh lướt qua, gió hung mãnh thổi tới trên mặt cùng trên người hắn, thổi tung mớ tóc nâu rối loạn lên.

Lúc Âu Dương Kiện Vũ tới quán Yến Vĩ Điệp, Mạc Hoa Khôi đã rời đi. Đi vào quán bar náo nhiệt, không nhìn thấy Mạc Hoa Khôi, hắn trong lòng có chút gấp.

“Có thấy Mạc tổng hay không?” Ở đại sảnh tìm một vòng không thấy, hắn giữ chặt một người phục vụ, nôn nóng hỏi.

“Mạc tổng có lẽ ở phòng XX.” Người phục vụ không chắc chắn nói.

Nghe vậy, hắn lập tức rời khỏi đại sảnh đi đến gian phòng kia, bởi vì quá mức lo lắng, đi đến đó liển không gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa ra, không nghĩ tới, vừa đẩy cửa ra, trong phút chốc thấy được hình ảnh Mạc Thiếu Đình cùng Thu Tiểu Quân đang ôm nhau thật chặt.

Nghe tiếng đẩy cửa, Mạc Thiếu Đình cùng Thu Tiểu Quân đều nhìn về hướng đó, nhìn thấy hắn cả hai người đều cảm thấy kinh ngạc.

“Kiện Vũ, sao ngươi lại tới đây?” Mạc Thiếu Đình lăng một giây, hơi hơi buông vòng eo Thu Tiểu Quân ra, nhìn hắn mặt thân thiện cười hỏi.

Thu Tiểu Quân trên mặt biểu tình trừ bỏ kinh ngạc giống như còn có ý tứ khác, tỷ như nói thấp thỏm bất an, lại tỷ như nói xấu hổ, mỗi khi cô cùng một người đàn ông khác ở bên nhau mà nhìn thấy hắn, cô luôn có chút không được thoải mái.

“Mạc Hoa Khôi đâu? Hắn ở đâu?” Trên mặt Âu Dương Kiện Vũ ít lộ ra biểu tình lãnh giận, nhìn Mạc Thiếu Đình một cái, sau đó nhìn chằm chằm mặt Thu Tiểu Quân, lạnh lãnh gấp giọng hỏi.

Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo, tràn ngập tức giận của hắn, tim cô không nghi ngờ, thật khó chịu, “Kiện Vũ…”

“Hắn đã đi rồi, chúng ta không biết hắn đi đâu.” Mạc Thiếu Đình âm thầm gắt gao ôm ôm bả vai cô, nhìn mặt Âu Dương Kiện Vũ, cướp lời giúp cô trả lời.

“Đi đã bao lâu?”

Mạc Thiếu Đình nghĩ nghĩ, ẩn ẩn nhíu nhíu mi, “Khoảng mười phút.”

Nghe Mạc Thiếu Đình trả lời xong, hắn lập tức đi tới trước mặt Mạc Thiếu Đình, đột nhiên nâng lên cánh tay phải, một quyền đánh trúng đầu của hắn, âm thanh lạnh lùng không hề áy náy nói: “Mạc Thiếu Đình, một quyền này, là ta đánh thế Mạc Hoa Khôi.”

Mạc Thiếu Đình đột nhiên không kịp phòng ngừa, đầu bị đánh đến oai hướng về một bên.

Hắn cũng không tính toán đánh trả, qua hai ba giây mới vặn chỉnh đầu, chịu đựng đau, nhìn mặt Âu Dương Kiện Vũ cau mày cười, “Ha hả, các ngươi hai huynh đệ thật đúng là có cùng ý tưởng đen tối.”

Hắn nói gì, Âu Dương Kiện Vũ không thèm để ý, chuyển người đi, lạnh lùng nhìn Thu Tiểu Quân, nói: “Em tốt nhất cầu nguyện cậu ta sẽ không xảy ra bất luận chuyện gì.” Lạnh giọng nói xong, xoay người bước nhanh đi ra khỏi phòng thuê.

Nhìn bóng hắn rời đi, trong lòng Thu Tiểu Quân hụt hẫng cực kỳ, cảm thấy mình như một tội nhân không thể than thứ, thật vất vả mới kềm được không để nước mắt rơi ra… Kiện Vũ, em cũng không nghĩ vậy…

“Keng keng keng tích tích tích tí tách…”

Đang chạy xe trên cao tốc, điện thoại Mạc Hoa Khôi đột nhiên vang lên. Ở thời điểm mình tuyệt vọng nhất, bi thương nhất, khó chịu nhất, ai sẽ gọi điện thoại tới cho mình đây?

Ha ha, hẳn là ca ca cùng mẹ khác cha Âu Dương Kiện Vũ đi, hoặc là, hai người phụ tá A Hổ và A Báo đi.

Ách, ngoại trừ bọn họ, còn sẽ có người khác gọi cho mình hay sao? Cái người mình yêu đến xương cốt kia, sẽ có lương tâm gọi cho mình sao?

Hắn vốn không ôm bất luận hy vọng gì, chính là, thật đáng chết, chỉ cần tưởng tượng đó có thể là Bạch Trục Nguyệt, tâm hắn đang tuyệt vọng đến tàn tro lại bắt đầu dường như cháy lên một tia hy vọng.

Hắn yêu cô, thật sự rất, rất yêu, không biết vì cái gì lại yêu cô đến như vậy, chỉ biết chính mình yêu cô nhiều như vậy mà thôi.

Hắn không nghĩ bỏ qua bất cứ tia hy vọng nào có thể cùng cô ở bên nhau, cầm điện thoại lên, một bên tăng tốc độ lái xe, một bên cầm điện thoại lên, thật cẩn thận nói, “A lô…”

“Con trai, con đang làm gì đó?” Trong điện thoại là thanh âm từ ái của mẹ hắn Hạ Tiểu Thỏ, “Ngủ sao?”

Nguyên lai là mẹ, không phải cô.

“……” Hắn nói không ra lời, trong tuyệt vọng càng thống khổ hơn, khuôn mặt bao trùm một tầng bi thương.

“Con trai, sao con không nói lời nào?” Hắn trầm mặc không nói, đầu kia điện thoại Hạ Tiểu Thỏ rất nghi hoặc.

Bi thương thống khổ cùng tuyệt vọng hung hăng tập kích, hắn rốt cuộc nhịn không được, đôi mắt chớp nháy, từng giọt nước mắt nam nhi mãnh liệt rơi ra, khóc nức nở, “Mẹ… đời này, con sẽ không hạnh phúc.”

“Con trai, lời này của con là có ý gì?” Nghe hắn nói câu này, Hạ Tiểu Thỏ chợt lo lắng hẳn lên, “Nói cho mẹ nghe, rốt cuộc phát sinh chuyện gì?”

“Mẹ, con…” Hắn đang chuẩn bị nói cho Hạ Tiểu Thỏ chuyện của mình cùng Thu Tiểu Quân chia tay, không nghĩ tới ngay lúc này xe đụng mạnh vào một chiếc xe tải lớn phía trước…

“Phanh ~”

Trong phút chốc, tiếng đụng che hẳn thanh âm của hắn, xe quay một vòng, đâm hỏng dãy chắn phòng hộ ven đường.

Xe quay cuồng, di động trong tay hắn rơi xuống, đầu chảy đầy máu, hắn hôn mê bất tỉnh ngay lập tức.

Ra khỏi quán bar, Âu Dương Kiện Vũ lấy di động ra gọi cho Mạc Hoa Khôi, vừa gọi vừa tiến nhanh tới xe của mình, nghe tới đầu kia điện thoại truyền tới “Điện thoại quý khách đang gọi hiện thời không liên lạc được” thì trong lòng tự nhiên có một dự cảm thật xấu.

Hắn lái xe nơi nơi tìm Mạc Hoa Khôi, vừa lái xe vừa gọi điện thoại, mỗi lần gọi đi đều không gọi thông.

Ách, đệ, em rốt cuộc ở đâu?

Trong lúc hắn thập phần lo lắng, giống như một con nhặng bay đến không đúng thời điểm, trong radio truyền đến tin tức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận