Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã quên? Cô thật sự đã quên?

“Đi thôi, tớ vừa mệt vừa đói, mau về nhà ăn cơm!”

Phó Dụ mím môi, bảo tài xế đưa cô về nhà trước sau đó mới quay về.

Một ngày làm việc bình thường của Hạ Quý, sau khi về nhà ăn cơm tắm rửa sẽ chuẩn bị nghỉ ngơi, công việc này rất mệt.

Nhưng mà hôm nay cô nằm trên giường, một chút buồn ngủ cũng không có, trong đầu đều là Phó Dụ.

Ấn tượng đầu tiên của cô với Phó Dụ là học bá cao lãnh, loại người này trời sinh cũng sẽ không có chút liên quan tới cô, nhưng cậu lại có một chị gái học tra!

Lúc đầu bị Phó Nhụy lôi kéo lên xe cùng về nhà, Phó Dụ và cô cũng chỉ quen biết sơ sơ.

Sau này Phó Nhụy lại thường xuyên đưa cô về nhà chơi, mới có thể đơn giản chào hỏi Phó Dụ vào câu.

Sau này nhờ Phó Dụ ôn tập phụ đạo cho cô, trừ bỏ học tập bọn họ cũng không nói tới chủ đề gì khác.

Hạ Quý thật sự không hiểu, suy nghĩ của Phó Dụ là thế nào, vì sao lại đặt mật mã thẻ ngân hàng là sinh nhật cô? Bởi vì dễ nhớ sao? Vì sao uống say cũng gọi tên cô? Chẳng lẽ… cậu ấy thích cô?

Hạ Quý bị suy nghĩ của mình dọa cho hoảng sợ, tuy rằng dấu hiệu phỏng đoán này đã có kết quả tám chín phần nhưng cô cũng không dám tin là thật.

Học bá cao phú soái thích cô? Cậu cũng không phải người không ai thích, hoa khôi gì đấy đều thích cậu, sao cậu sẽ thích một người bình thường như cô chứ?

“Là bởi vì mình là người khác phái quen thuộc bên cậu ấy sao?”

Ngày hôm sau Hạ Quý đi làm, phát hiện Phó Dụ lại tới nữa, vẫn ngồi ở vị trí hôm qua.

Trong tay cậu cầm theo một quyển sách, an tĩnh ngồi một góc, cùng với ồn ào náo nhiệt xung quanh không liên quan tới nhau.

Loại tình huống này diễn ra ba ngày, trong ba ngày này Phó Dụ đều tới, mỗi lần cũng yên tĩnh đọc sách, không làm phiền tới công việc của cô, chờ cô xong việc thì đưa cô về nhà.

Nói tới nói lui cũng chỉ vài câu, lời khác cậu cũng không nói nhiều, Hạ Quý cũng không hiểu được suy nghĩ của cậu.

Cuối cùng, vẫn là Hạ Quý thiếu kiên nhẫn, ngày thứ ba Phó Dụ đưa cô về, cô nghĩ một chút vẫn quyết định hỏi cậu.

“Phó Dụ, cậu đang làm cái gì vậy?”

“Cái gì?” Phó Dụ mở to đôi mắt vô tội nhìn cô.

“Mỗi ngày đều tới trung tâm thương mại đọc sách? Đừng nói là điều hòa ở nhà hỏng muốn tới đó ngồi đấy?!”

“Ở nhà nhàm chán.

“Vậy cậu có thể đi du lịch như Phó Nhụy và Diệp Hâm mà!”

“Cậu không đi cùng, tớ đi sẽ không thấy được cậu.

“…” Hạ Quý lần nữa bị cậu dọa cho sợ hãi, “Phó Dụ, rốt cuộc cậu muốn nói gì? Trêu đùa tớ vui sao?”

“Tớ không trêu đùa cậu.

Cậu muốn học bơi không? Hôm nào nghỉ làm tới nhà tớ, tớ dạy cậu học bơi lội.

Sở dĩ Hạ Quý bị an bài làm nhân viên soát vé, nguyên nhân lớn là cô không biết bơi.

Mặt khác, yêu cầu của nhân viên không chỉ có giữ trật tự bên trong, quản lý đồ đạc, quan trọng nhất là việc cứu hộ.

Hôm nay một cậu bạn đồng nghiệp đi toilet, nhờ Hạ Quý để ý bên trong một chút, dù sao cũng là khu vực ngay cửa vào, cô hỗ trợ cũng rất tiện.

Không nghĩ tới có một đứa bé suýt bị đuối nước, Hạ Quý là người đầu tiên chú ý tới, đáng tiếc là cô không biết bơi.

Lúc ấy, đứa trẻ đã tới khu nước sâu, Hạ Quý do dự hai giây đang chuẩn bị nhảy xuống thì Phó Dụ đã xông tới cứu đứa trẻ lên.

May là không xảy ra chuyện, nếu không Hạ Quý sẽ rất tự trách.

Cô là nhân viên bể bơi, cũng là người đầu tiên nhìn thấy đứa bé, nhưng cô lại không thể cứu nó.

Phó Dụ vì chuyện này mới muốn dạy cô học bơi sao?

“Tớ muốn học!” Hạ Quý kiên định nhìn cậu.

“Bao giờ cậu được nghỉ?”

“Ngày mai là ngày nghỉ của tớ, buổi sáng tớ sẽ tới tìm cậu!” Hạ Quý nói.

Sau khi về đến nhà, Hạ Quý mới nhớ ra, rõ ràng là lúc đó cô đang hỏi Phó Dụ, thế nào đề tài lại chuyển sang bơi lội? Lại còn biến thành mình tìm Phó Dụ học bơi?!

Bình luận (0)

Để lại bình luận