Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em trai, thu dọn hành lý đi, chị đây đưa em đi du lịch xả stress!” Phó Nhụy không biết đi tới lúc nào, vỗ vỗ vai cậu.

“Em không đi.

“Cái gì?” Phó Nhụy thích náo nhiệt, Hạ Quý không đi đã thiếu một người, Phó Dụ cũng không đi? “Vì sao? Em ở nhà cũng đâu có gì làm!”

“Em có việc làm.

“Lừa ai chứ?” Phó Nhụy chống nạnh trừng mắt nhìn cậu.

“Tận hưởng thế giới riêng của hai người không phải là tốt sao?” Phó Dụ nhíu mày.

“Nhụy Nhụy, hai người chúng ta đi cũng được.

” Diệp Hâm đi tới, ôm eo Phó Nhụy dỗ dành cô.

“Chúng ta tự đi! Lần sau không đưa bọn họ đi cùng nữa!” Tính tình Phó Nhụy trẻ con, ôm lấy Diệp Hâm làm nũng.

“Được.

Diệp Hâm dỗ dành Phó Nhụy lên lầu, hai người thu thập hành lý, hôm sau bay sang Úc.

Bố mẹ đi công tác nước ngoài, Phó Nhụy cũng đi Úc, trong nhà chỉ còn Phó Dụ và người làm.

Phó Nhụy nói đúng một điều, Phó Dụ ở nhà không có việc gì làm.

Phó Dụ rảnh rỗi lại nhớ tới chuyện đêm đó, trong lòng càng thêm đắn đo không hiểu thái độ của Hạ Quý.

Cô chán ghét cậu, hay chỉ là cảm thấy xấu hổ thôi?

Ngày thứ ba Phó Nhụy và Diệp Hâm đi Úc, Phó Dụ cũng không kìm nén được mà ra ngoài.

Thời điểm Phó Nhụy nói chuyện điện thoại với Hạ Quý, cậu cũng ở ngay đó, cho nên cũng biết nơi cô làm thêm.

Phó Dụ ăn trưa xong ra ngoài, cũng chưa thi lái xe nên chỉ có thể để tài xế đưa mình qua.

Phó Dụ rất ít khi đi dạo phố, trung tâm thương mại mới xây cũng chưa đi bao giờ, bể bơi ở ngay tầng một, nhưng tầng một đều là tiếng trẻ con khóc thút thít, thanh âm vui đùa, tiếng người lớn quát trẻ nhỏ… Âm thanh ầm ĩ khiến Phó Dụ nhíu mày, vẫn tiếp tục tìm kiếm thân ảnh người kia.

Hạ Quý mặc áo ngắn tay quần sóoc đứng ngay cửa ra vào bể bơi, đưa cho mỗi đứa trẻ tiến vào một lá phiếu.

Toàn bộ bể bơi cũng chỉ có một cửa vào cửa ra, cho nên Phó Dụ rất nhanh đã tìm được cô.

Hạ Quý buộc tóc đuôi ngựa, quần áo đơn giản, dưới chân đeo xăng đan, khuôn mặt tươi cười ôn hòa đối diện với khách.

Trong lúc nghỉ ngơi, Hạ Quý vội vàng uống nước, sau đó gọi đồng nghiệp cách đó không xa tới giúp đỡ để cô đi vệ sinh.

Cô vừa mới đi ra lập tức thấy hạc trong bầy gà Phó Dụ.

Phó Dụ cao 1m8, đứng trong đám người toàn các bà mẹ và trẻ nhỏ càng thêm rõ ràng, Hạ Quý chỉ cần liếc mắt một cái là có thể thấy cậu.

Cô kinh ngạc, Phó Dụ sao lại tới đây? Đi dạo phố thì cũng không nên tới bể bơi cho trẻ con chứ, đối với cậu mà nói những nơi này vô cùng ấu trĩ, huống chi không phải cậu theo Phó Nhụy xuất ngoại sao?

“Sao cậu lại ở đây?” Hạ Quý đi qua hỏi cậu.

Thời điểm Hạ Quý nhìn thấy mình, có một giây Phó Dụ né tránh ánh mắt của cô, bởi vì cậu sợ có thể từ trong ánh mắt cô nhìn ra vẻ chán ghét.

Bây giờ cô chủ động đi tới, có phải cô không để ý tới chuyện đêm đó không?

Cô không thèm để ý… Nghĩ vậy, trong lòng Phó Dụ cũng khó chịu.

“Cậu tới với bạn sao?” Hạ Quý hỏi cậu một cậu.

“Không phải, tớ tới tìm cậu!” Phó Dụ thất thần, không cẩn thận nói ra đáp án trong lòng.

Hạ Quý không biết nên trả lời ra sao, sau khi đi làm, cô cũng ít khi nhớ tới chuyện đêm đó.

Nhưng mà, cô có thể xem nhẹ, cũng không thể ngăn cản suy nghĩ của Phó Dụ, cũng không thể quên lời nói đêm đó và lời nói lúc này.

“Tớ đi toilet một chút.

” Hạ Quý vội vàng chạy đi.

Phó Dụ nhìn bóng dáng cô, cũng không đuổi theo.

Phó Dụ không làm phiền cô, ngồi xuống một góc có thể nhìn tới cô, đợi Hạ Quý tan làm.

“Tạm biệt!” Hạ Quý chào bốn đồng nghiệp khác, chờ bọn họ đi rồi, Phó Dụ mới tới bên cô.

“Cậu… có việc gì sao?” Hạ Quý đoán không ra suy nghĩ của Phó Dụ.

“Đêm đó…”

“Chuyện đêm đó tớ đã sớm quên rồi!” Hạ Quý ngắt lời, “Đêm đó cảm ơn cậu đã giúp tớ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận