Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói xong bọn họ đều đi ra ngoài, Lục Hoài Ân nghe mấy người kia nói xong sau đó muốn đi ra ngoài, cô ta hoảng sợ đập bàn gọi mấy người kia quay lại: “Mấy người quay lại đây ngay! Chỉ bằng mấy cái này đã định tội tôi được sao? Tôi không làm gì hết, mấy người đừng có nghe người phụ nữ kia nói bậy bạ, cô ta bị tâm thần đấy, cô ta phát điên rồi, ả kia là kẻ điên, tôi không làm gì cả, mấy người quay lại đây cho tôi! Tôi không hề làm gì sai trái, mấy người đừng có dựa vào mấy bằng chứng vớ vẩn kia mà định tội cho tôi! Bệnh hết rồi, quay lại đây cho tôi!”

Để kệ cô ta gào thét, cho dù cô ta muốn gào muốn thét đến rát cổ bỏng họng thì bên ngoài cũng không ai thèm quan tâm đi vào, cửa bị khóa lại, cô ta ở bên trong không biết giải quyết làm sao, chờ hơn 10 phút sau nhìn thấy mấy nữ quản ngục bước vào.

Cảnh sát đi thẳng đến còng tay cô ta vào, đưa cô ta vào ngục giam, mặc kệ cô ta có nói hay không hiện tại tội danh đã được định, dù bây giờ cô ta có hát thì cũng không thể thoát được tội.

Lục Hoài Ân tuyệt vọng bị cảnh sát còng tay đưa vào ngục giam, Phương Kiều Kiều cũng giống cô ta bị tống vào đây, hai người tội danh đã được định, chắc chắn sẽ ngồi tù.

Lục Hoài Ân nhìn thấy cô ta ánh mắt hiện lên sự ngoan độc, hận không thể xông đến cắn chết cô ta!

37

Từ Nhuyễn xuất viện sau đó ở nhà tĩnh dưỡng, bởi vì cơ thể cô từ sau khi được trùng sinh càng ngày càng khỏe, hoặc cũng thể là do từ nhỏ đã sống nghèo khổ nên cơ thể hiếm khi bị bệnh, vậy nên dạo gần đây cơ thể hồi phục rất nhanh.

Bụng cô bây giờ vẫn còn nhỏ, mới chỉ hơn 3 tháng mà thôi.

Vậy nên cô vẫn tiếp tục đi học, dù sao việc học tập cũng không thể bị trễ nãi được, muốn chuẩn bị trước một năm, chờ đến khi sinh cô sẽ xin nhà trường nghỉ một thời gian, sau khi sinh con xong cô lại tiếp tục đến trường, cuộc sống cứ đơn giản như thế trôi qua.

Phương Kiều Kiều và Lục Hoài Ân bị ngồi tù, đây là tin vui, cho nên kể từ khi Từ Nhuyễn xuất viện đến giờ cảm giác không khí xung quanh hết sức thoáng đãng trong lành, vui vẻ hạnh phúc, về nhà bồi dưỡng một tuần sau đó lại tiếp tục đi học

Gần đây không biết tại sao Qúy Trình thường xuyên nằm mơ.

Hơn nữa trong mơ anh nói rất nhỏ cô không nghe được, giống như hôm nay đến tối khi ngủ lại nằm mơ, trước đây anh ngủ không bao giờ nói mớ nhưng gần đây càng ngày càng nghiêm trọng, còn nói đến mức đánh thức Từ Nhuyễn, thai phụ buổi đêm rất dễ tỉnh nên lúc này thấy anh nói mớ cô rất muốn nghe anh đang nói cái gì.

Từ Nhuyễn sở dĩ có thể nghe được rõ ràng là bởi vì cô có một tật xấu, khi ngủ cô bắt Qúy Trình ôm cô ngủ bằng được, nhất định phải đặt tay dưới đầu cô làm gối ngủ cho cô, sau đó ôm cô vào trong ngực, nếu không làm như này cô không thể ngủ được, cho nên hai người mỗi ngày đều ôm nhau ngủ, anh đặt miệng cạnh lỗ tai cô, thời điểm nói mớ đều bị cô nghe được,

Cô bị tiếng động ầm ĩ bên tai làm tỉnh giấc, sau khi tỉnh lại vẫn thấy miệng anh đang mấp máy, Từ Nhuyễn nhìn thấy anh đang nói, lập tức đưa mặt đến gần, để lỗ tai cạnh miệng anh, muốn nghe anh nói, kết quả thật sự đúng là anh đang nói: “Đừng rời khỏi anh, Từ Nhuyễn, đừng rời khỏi anh, anh sẽ đối tốt với em mà, anh sẽ cố gắng phấn đấu, sẽ nỗ lực hết sức, anh sẽ lên được chức thủ trưởng, anh sẽ nỗi lực cố gắng đối xử thật tốt với em.”

Từ Nhuyễn còn tưởng anh mơ cái gì, không nghĩ tới anh mơ thấy điều này, không biết tại sao anh lại nói như vậy, trong lòng kích động, nhìn môi anh vẫn đang mấp máy.

Cô cúi đầu hôn miệng anh một cái nói: “Em sẽ không rời khỏi anh, anh yên tâm đi, em tuyệt đối sẽ không rời xa anh, anh đừng nói nữa, ngủ ngon nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận