Chương 196

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 196

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảnh sát nói xong chưa ai định hình được, Phương Kiều Kiều ở một bên đã tức giận đập bàn, đứng lên hét to: “Mẹ kiếp, người phụ nữ này nói dối! Không phải đâu! Lúc đó tôi không hề châm lửa phóng hỏa, người phóng hỏa là Lục Hoài Ân, tôi chỉ ở bên cạnh nhìn cô ta mà thôi, cô ta chính là người phóng hỏa đấy, tôi tận mắt nhìn thấy cô ta chui vào châm lửa, tôi có thể đưa các người đến chỗ cô ta lẻn vào. Cái thứ tiện nữ không biết xấu hổ này, cô ta dám đổ oan cho tôi! Người phụ nữ kia đưa tôi đi cùng, cô ta nói muốn dùng lửa thiêu chết Từ Nhuyễn, đồ vô liêm sỉ này! Cô ta đổ oan cho tôi đấy! Rõ ràng là do chính tay cô ta phóng hỏa, bây giờ còn dám đổ cho tội cho tôi, đừng nghe cô ta nói bậy bạ.”

“Tôi thừa nhận là thật sự tôi có đến Lục gia, nhưng tôi không hề làm gì cả, chỉ đứng nhìn cô ta thôi, cô ta điên khùng làm bậy chứ không phải tôi!”

Phương Kiều Kiều tức muốn hộc máu, không thể nhịn được nữa, đã đến lúc này cô ta không thể nghẹn khuất giả vờ được nữa, cô ta không muốn để bản thân chịu uất ức, bị vu khống đổ tội.

Tiện nữ Lục Hoài Ân! Tiện nữ này nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta, chắc chắn sẽ bôi nhọ cô ta, không nghĩ Lục Hoài Ân lại đê tiện đến vậy, dám chơi xấu sau lưng cô ta, đem toàn bộ tội danh đổ hết lên đầu cô ta, cô ta cũng nhất quyết không chịu vác nồi thay cho ả tiện nữ kia đâu. Cô ta trẻ tuổi như này không muốn ngồi tù đâu.

Nhưng mấy cảnh sát kia nghe được lập tức bật cười, cái này chỉ là cách để thăm dò không nghĩ có thể tra ra được sự tình.

Phương Kiều Kiều đã nói ra hết, vô cùng sợ hãi duỗi tay nắm tay cảnh sát cầu xin: “Tôi đã khai toàn bộ sự thật rồi vậy nên tôi không sao đúng không, tôi không mắc tội gì đúng không? Tôi không hề làm bất cứ chuyện sai trái nào cả, tôi chỉ đứng một bên hóng gió mà thôi, tất cả là do cô ta uy hiếp tôi, trước đó cô ta đe dọa tôi. Cái gì tôi cũng không biết, cô ta đã đưa tôi đến đó, tôi đã khai cô ta ra vậy bây giờ tôi có thể ra ngoài chưa?”

Cảnh sát giật tay cô ta xuống nói: “Thật sự là cô không làm gì hả? Cô biết người cô làm hại là ai không? Cho dù bây giờ thả cô ra thì cô cũng chỉ có thể về rửa mông sạch sẽ để chuẩn bị vào tù ngồi mà thôi. Cô dám thông đồng hại chết con gái Lục thủ trưởng, may mắn hiện tại cô ấy không sao, nếu xảy ra chuyện gì cho dù cô có mười mạng cũng không đền nổi đâu. Tuy rằng cô không làm gì nhưng lại là đồng phạm nên chắc có thể cả đời này sẽ phải ngồi trong tù rồi, cô nghĩ rằng bọn họ sẽ tha cho cô sao?”

Phương Kiều Kiều nghe được lời này vô cùng tuyệt vọng ngồi dựa lên ghế.

Lục Hoài Ân ở bên kia vẫn không mở mồm nói chuyện, không hề nói một tiếng nào. Cô ta một mực không thừa nhận làm cảnh sát cũng phải bó tay.

Lục Hoài Ân cứ như thế làm cảnh sát hết sức tức giận, đúng lúc này có người đẩy cửa vào nói: “Người bên kia đã khai nhận toàn bộ sự việc, Phương Kiều Kiều nói chuyện này mình không hề nhúng tay vào, chỉ có người phụ nữ này một mình cầm đuốc phóng hỏa, cô ta khai Lục Hoài Ân chui vào Lục gia từ một cái lỗ, ở cạnh cổng có một lỗ chó bị khuất, cô ta đi vào từ lỗ chó đó.”

Lục Hoài  nghe được lời này khuôn mặt lập tức biến đổi, theo bản năng nhíu mày lại tay siết chặt thành nắm đấm, muốn xông ra ngoài bóp chết người.

Phương Kiều Kiều à!

Cô ta biết ngay tiện nhân kia không hề đáng tin cậy mà, dám thú nhận hết mọi chuyện rồi.

Cô ta không nói gì làm cảnh sát tức giận đập bàn, dọa cô ta: “Cô cho rằng giữ im lặng không nói thì chúng tôi không làm gì được cô sao? Nhân chứng đã cung cấp bằng chứng đầy đủ, cái này có thể dùng để định tội cô, cô không nói thì nửa đời sau mục ruỗng trong ngục giam đi. Không nói thì đừng nói nữa! Giả bộ câm tiếp đi, dù sao bây giờ cũng đã có bằng chứng rõ ràng, hơn nữa kẻ chủ mưu phóng hỏa là cô. Tội danh lớn như nào không cần tôi phải nhắc nhở.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận