Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một là vì chuyện với Trang Úy đã chiếm phần lớn tinh lực⁽¹⁾ của cô, hai là dường như Uông Tông càng ngày càng khác với ấn tượng về cậu ta trong đầu cô.

⁽¹⁾ Tinh lực: Tinh thần và sức lực

Thỉnh thoảng cậu ta sẽ lộ ra vẻ mặt âm hiểm khiến Chu Duệ bắt đầu tự hỏi, rốt cuộc Uông Tông là người như thế nào?

Chu Duệ còn chưa giải quyết được mớ rắc rối về chuyện tình cảm của mình thì kỳ thi giữa kỳ đã đến.

Vì sợ bị ba mẹ cằn nhằn, cô không thể không cầm sách lên, cố gắng dời lực chú ý của mình vào việc học.

Cuối cùng cô cũng vượt ba ngày thi giữa kỳ.

Chu Duệ bắt đầu suy nghĩ về quan hệ của mình và Uông Tông.

Cô nhớ lại lúc mới bắt đầu mối quan hệ này, cậu ta tỏ tình với cô.

Sau đó cô đồng ý.

Lý do đồng ý là vì cô thích vẻ ngoài dịu dàng của cậu ta.

Và… cậu ta là nam sinh duy nhất tỏ tình với cô.

Nhưng bây giờ, hình như cô thật sự không có hảo cảm gì với Uông Tông.

Không biết đây là vấn đề của cô, hay do gần đây Uông Tông rất bất thường, hay do… Trang Úy?

Cô biết, nếu cô có suy nghĩ như vậy với Uông Tông, cô không nên trốn tránh cậu ta, mà phải nói với cậu ta.

Nhưng cô lại không tìm được một cơ hội tốt để nói với cậu ta chuyện này.

Chu Duệ lớn lên xinh đẹp, gia cảnh cũng tốt, theo lý mà nói không có khả năng không ai theo đuổi cô.

Chẳng qua trên con đường lãng mạn của cô có một chướng ngại vật tên Trang Úy.

Trang Úy dùng mọi cách xâm nhập vào sinh hoạt của Chu Duệ, cho mọi người thấy rằng quan hệ của anh và Chu Duệ không bình thường.

Nhất là để những nam sinh có chút tình ý với Chu Duệ nhìn thấy nam sinh giỏi nhất trường Trang Úy có quan hệ thân thiết với Chu Duệ, đều cảm thấy tự ti về bản thân.

Khoảng thời gian trước Trang Úy vừa lúc tham gia một cuộc thi hóa học, ở tỉnh ngoài tập huấn một tháng, lúc này mới để Uông Tông tận dụng cơ hội.

Tiếng chuông tan học vang lên.

Cô giáo trên bục giảng đang thu dọn giáo án, nhắc nhở một câu: “Đúng rồi, có thành tích rồi, các em có thể đến bảng thành tích xem.”

Trước khi rời đi, cô ấy lại nói thêm: “Người đứng hạng nhất lần này đã thay đổi, vì vậy chỉ cần chăm chỉ, nỗ lực, các em đều có thể đạt đến đỉnh cao.”

Chu Duệ nghe thấy lời này, động tác cất sách khựng lại.

Thay đổi?

Giây tiếp theo, Triệu Tình hỏi cô: “Gì cơ, Trang Úy rớt hạng sao? Không đứng hạng nhất nữa?”

Chu Duệ ủ rũ trả lời: “Mình không biết…”

Sau khi tan học, Chu Duệ và Triệu Tình đi đến bảng thành tích xem thứ hạng.

Triệu Tình đi về phía giữa và phía sau của bảng xếp hạng, Chu Duệ đi theo sau cô, dừng bước ở đầu bảng xếp hạng.

Trang Úy, hạng ba.

“Lại đây, Chu Duệ, đứng đó làm gì vậy? Chúng ta đều tiến bộ này.” Triệu Tình vẫy tay với cô.

Bước chân của Chu Duệ nặng nề, giống như bị đúc chì⁽²⁾.

⁽²⁾ Chì là kim loại nặng, nặng hơn sắt

Tâm trạng của cô cũng nặng nề, cô luôn cảm thấy sự khác thường của Trang Úy có liên quan đến mình.

Giờ tự học buổi sáng ngày hôm sau, Triệu Tình – đại diện môn tiếng Anh của lớp đang nằm trên bàn ngủ ngon lành vì tối qua cô ấy đọc tiểu thuyết đến đêm.

Trước khi lâm vào cơn mê, cô ấy cầm lấy tay Chu Duệ: “Tiên nữ Duệ Duệ, giúp mình thu bài tập về nhà rồi đặt lên bàn giáo viên tiếng Anh đi.”

Chu Duệ đành phải đồng ý.

Đứng ở cửa văn phòng, cô gõ cửa, thăm dò nhìn vào bên trong.

Giáo viên tiếng Anh không ở đây, trong văn phòng to như vậy chỉ có hai người ở bên trong.

Một người là giáo viên chủ nhiệm lớp 11/1, một người còn lại là…

Trang Úy.

Cô cố gắng hết sức để không phát ra âm thanh, nhẹ nhàng bước vào văn phòng.

Thầy giáo và Trang Úy ngồi đối diện nhau, Trang Úy cúi đầu, tóc mái trước trán rơi xuống che ở trước mắt cậu, Chu Duệ không thấy rõ đôi mắt của cậu, nhưng nhìn thế nào cũng là dáng vẻ bị dạy dỗ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận