Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô buông tay đang giữ cửa ra, định đến phòng thí nghiệm hóa học tìm cậu.

Cổ tay trắng nõn đột nhiên bị một bàn tay to lớn khô ráo, mạnh mẽ nắm lấy, cô lập tức bị kéo vào trong phòng học, tiếng hét chuẩn bị phát ra, khuôn miệng đang mở của cô lại bị một bàn tay che lại, qua ánh trăng, cô nhìn thấy đôi mắt của Trang Úy.

Đôi mắt vốn dĩ đầy mị lực, tự tin đã ẩn đi những vì sao khiến nó trở nên ảm đạm, cô đơn.

Chỉ cần nhìn vào mắt cậu như vậy, dù chưa nói với cậu câu nào, lòng cô đã cảm thấy đau nhói.

Trang Úy thấy cô đã nhận ra mình, cậu mới buông tay ra, nhưng lại không nhúc nhích, hai người vẫn ở rất gần nhau.

Tư thế của hai rất mờ ám.

Vừa rồi Trang Úy kéo cô vào phòng học, một cái xoay người đẩy cô vào tường, một bàn tay bịt miệng cô, một bàn tay khác lại nắm lấy eo cô, tránh để cô cử động đánh mình.

Bây giờ, bàn tay che miệng đã thả ra, nhưng bàn tay giữ eo vẫn không nhúc nhích chút nào.

Chu Duệ sợ hãi nhìn cậu, không biết sao lông mi lại ướt, có thể do cô bị cậu dọa sợ, cái miệng nhỏ hồng hào khẽ mở ra hít thở không khí, cái eo bị cậu ôm cũng không dám cử động.

Trang Úy thấy đôi mắt hơi ẩm ướt của cô, cậu lại không thể khống chế cảm xúc muốn hôn cô.

Cậu hít thở hai hơi: “Chu Duệ, mình sẽ không quấy rầy cậu nữa.”

Giọng điệu bất lực.

Cậu lại vươn tay che đôi mắt cô, Chu Duệ không nhắm mắt lại, trái tim Trang Úy ngứa ngáy, thậm chí cậu có thể cảm nhận được lông mi của cô đang rung động trong lòng bàn tay mình.

Giây tiếp theo, hơi thở ấm áp ập đến, cô lại bị hôn.

Lần này cậu rất dịu dàng, nhưng cô cũng có thể cảm nhận được cảm xúc khác thường của cậu, bất lực và tuyệt vọng.

Không hiểu sao lần này cô lại không phản kháng, chỉ ngoan ngoãn ở trong lòng cậu, mặc cho cậu hôn, liếm cắn.

Trang Úy dần dần dừng lại, cậu ghé sát vào tai cô, nói với cô: “Chu Duệ, mình đợi cậu… Mình vẫn luôn đợi cậu.”

“Chờ cậu quay đầu lại nhìn mình.” Cậu đặt một nụ hôn nữa lên mặt cô.

Chu Duệ nằm mơ cũng chưa từng nghĩ người kiêu ngạo như cậu sẽ nói những lời này, hốc mắt cô đột nhiên ươn ướt, chóp mũi chua xót.

Rất nhiều lần cô mấp máy môi muốn nói, cuối cùng lại như bị nghẹn, tiếp tục im lặng.

Lời nói của cậu rất nhẹ nhàng, nhưng lại giống một bàn tay mạnh mẽ, bóp lấy trái tim cô, hung hăng bóp nát nó.

Quá khó tiếp thu rồi.

Chu Duệ cảm thấy mình giống người sắp chết đuối, không thở nổi.

“Trang Úy… Cậu đừng như vậy.” Chu Duệ khàn giọng nói.

Trang Úy buông bàn tay đang che mắt cô ra, sau đó “tách” một tiếng ấn vào công tắc đèn sau đầu Chu Duệ.

Trước mắt Chu Duệ đột nhiên xuất hiện ánh sáng chói mắt, cô không thể nhìn rõ khuôn mặt và biểu cảm của Trang Úy.

Đợi đến khi cô nhìn được thì Trang Úy đã đi rồi, cậu về chỗ ngồi cầm lấy cặp sách.

Như bình thường, cậu đi đến chỗ cô, nói với cô: “Đi thôi.”

Sau đó, Trang Úy thật sự giữ lời hứa, không quấn lấy cô nữa.

Lúc gặp nhau, cùng lắm hai người vẫn giống như trước, cậu đưa bánh kẹo cho cô, không làm chuyện gì khác thường nữa.

Chu Duệ cảm thấy mọi thứ đã trở về điểm ban đầu, trở lại nơi bắt đầu, nhưng cô lại không thấy vui vẻ.

Quan hệ với Trang Úy trở lại bình thường, đây rõ ràng là điều cô mong muốn nhất, nhưng khi chuyện này xảy ra, cô lại cảm thấy hụt hẫng.

Ngày hôm đó sau khi Uông Tông và cô tan rã trong không vui, tối hôm đó cậu ta đã nhắn tin xin lỗi cô, nói bản thân đã quá xúc động, hy vọng Chu Duệ có thể tha thứ cho cậu.

Lúc đó Chu Duệ đang buồn bực vì chuyện của Trang Úy, không có tâm trạng giải quyết chuyện gì với cậu ta, cô chỉ “Ừm” một tiếng cho qua chuyện này.

Nhưng, mấy ngày nay Uông Tông lại đến tìm cô, cô đối đãi với cậu ta khá nhàn nhạt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận