Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Tẫn lại thở dài một cái nữa rồi nói.

“Em giỏi thật.”

Nghe có vẻ rất ngưỡng mộ, nhưng mà làm Chu Tẫn trăn trở mất mấy đêm.

Chu Tẫn nói: “Sau này em không cần lăn lộn như thế nữa… Anh lo cho em rồi.”

Gió bên ngoài cây lá xào xào một cái, sau đó rơi vào tĩnh lặng. Sở Tiêu nở nụ cười hiếm hoi vì câu nói vừa rồi, mà đột nhiên một giọt nước mắt rơi xuống theo gió bay ra ngoài.

Sở Tiêu không biết vì xúc động hay vì thương xót, cô nghèn nghẹn nói: “Anh cũng ở bên đấy rồi, cũng đâu phải là không vất vả… anh ráng về với em là được.”

☘️☘️☘️

Chúc mừng năm mới cả nhà nhé! Mình khai chương đầu năm 😍😍😍

Chúc cả nhà ăn tết vui vẻ, sum vầy hạnh phúc bên gia đình, một năm mới trọn vẹn, khoẻ mạnh, bình an…❤️ Năm mới an lành nhé cả nhà ❤️❤️❤️

Sở Tiêu được Hàn Hiên và Chu Tuyết đưa về nhà.

Xe tới nơi, chào tạm biệt hai người xong, cô tháo dây an toàn rồi đi xuống.

Nhìn xe đi được một đoạn, Sở Tiêu mới quay đầu đi vào nhà. Nhưng đi được vài bước thì phát hiện ra có người, bước chân cô dừng lại, nhìn người đàn ông ngồi xổm trước cửa nhà cô, hai tay đặt thẳng trên đầu gồi, một tay cầm điện thoại, mặt cúi gằm xuống, dáng vẻ chờ đợi, nhưng cũng có chút bi sầu.

Lúc Sở Tiêu nhận ra là Thiệu Huy, cô mới mạnh dạn đi tới, gọi một tiếng. Thiệu Huy theo tiếng gọi, hững hờ ngẩng đầu lên. Sở Tiêu có thể nhìn ra được vẻ chán trường trong đôi mắt ấy, vẻ mặt Thiệu Huy đầy sự tuyệt vọng.

“Sao anh lại ở đây?”

Thiệu Huy từ từ đứng lên, chậm rãi trả lời: “Anh đợi Sở Nguyệt.”

Sở Tiêu đứng bối rối, không biết phải ứng xử làm sao, chuyện của Sở Nguyệt cô cũng không có cách nào tham gia được.

“Anh gọi chị ấy chưa?” Sở Tiêu thử hỏi.

Thiệu Huy một cách rất lãnh đạm trả lời.

“Anh không gọi được.”

Sở Tiêu mới lôi điện thoại ra, nhìn đồng hồ, đã hơn 10h tối rồi. Giờ này có lẽ Sở Nguyệt đang cho lũ trẻ ngủ, nên cô nói: “Anh đừng đợi nữa, để em vào sẽ nói cho chị biết. Để mai chị liên lạc lại với anh.”

Thiệu Huy đút tay vào túi, ngẩn đi mấy giây, anh mới khẽ lên tiếng hỏi:

“Sở Nguyệt sao rồi?”

Sở Tiêu chưa biết đáp sao thì Thiệu Huy lại hỏi tiếp: “Cô ấy có bị làm khó không?”

Sở Tiêu nghĩ ngợi lúc rồi lắc đầu.

“Cô ấy đang phân vân à?”

Lúc này Sở Tiêu không nói gì.

Hai người im lặng mất một khoảng thời gian.

Tới khi mà Thiệu Huy nhận ra mình đang chắn đường vào nhà của Sở Tiêu, anh mới lách người ra: “Xin lỗi, em vào nhà đi.”

“Không có gì.”

Sở Tiêu cười trừ. Cô không biết có nên nói gì nữa không, nhưng mà cảm thấy mình cũng chưa hiểu được quyết định của Sở Nguyệt là gì, nên cuối cùng vẫn không nói, cúi đầu chào Thiệu Huy rồi tiến thẳng vào nhà, nhưng lúc định đóng cửa thì Thiệu Huy đứng bên ngoài lại nói với cô một tiếng: “Em nhớ chuyển lời cho Sở Nguyệt… nói anh đợi ở ngoài.”

Sở Tiêu gật đầu: “Em biết rồi.”

Sở Tiêu đóng cửa lại, đi lên phòng của Sở Nguyệt. Cô tính vào tìm Sở Nguyệt rồi nói cho cô ấy biết ngay, nhưng lúc chuẩn bị đến cửa thì lại phát hiện ra có giọng nói đàn ông ở bên trong phòng.

Sở Tiêu khựng lại, nghe ngóng một lúc. Bên trong phòng Sở Nguyệt phát ra tiếng cười nói của A Dĩnh với Dĩnh Nghệ với Dĩnh An.

Một lúc sau lại nghe Dĩnh Nghệ nói: “Mẹ, lại đây đi.”

Cô tưởng là Sở Nguyệt không ở trong phòng, không ngờ là hôm nay Sở Nguyệt cho phép A Dĩnh lên phòng như thế. Nghĩ tới Thiệu Huy ở bên ngoài Sở Tiêu lại đứng thở dài. Nhưng giờ không biết phải làm gì, nên Sở Tiêu quay đầu bỏ đi.

Lúc Sở Tiêu vừa đi, thì bên trong phòng Sở Nguyệt mới lên tiếng: “Đừng quậy nữa, đến giờ đi ngủ rồi đấy.”

Dĩnh An với Dĩnh Nghệ vẫn đang đùa nghịch với bố nhảy nhót, vật lộn nhau ở trên giường. Sở Nguyệt thì ngồi ở góc đằng xa, theo dõi nhìn nãy giờ.

Mấy bố con vẫn khúc khích cười, không ai đáp lời cô, nên Sở Nguyệt tức giận đứng lên quát cho một trận: “Mẹ nói nãy giờ rồi không nghe hả? Đi ngủ.”

A Dĩnh thấy cô phản ứng vậy thì khẽ liếc mắt nhìn một cái, Dĩnh An với Dĩnh Nghệ sợ bố đi mất liền ôm chặt cổ A Dĩnh.

“Con không muốn ngủ đâu, con chơi với bố cơ.” Dĩnh An mếu máo.

Dĩnh Nghệ lại xin xỏ: “Một lúc nữa thôi mẹ.”

Sở Nguyệt hừ lạnh.

Hai đứa nhỏ nhìn mẹ thấy không được, lại quay ra nhìn bố. A Dĩnh đang bị ôm cổ không ngồi lên được, bối rối nhìn Dĩnh An với Dĩnh Nghệ léo nhéo đòi anh ngủ ở lại, cũng hơi lăn tăn, sau đó lại ngước lên nhìn Sở Nguyệt, mà ánh mắt cô nhìn anh còn kinh khủng hơn. Như thể anh mà đồng ý với lũ trẻ là cô giết anh ngay vậy.

Tự nhiên A Dĩnh chạnh lòng.

“Không được, bố ngủ ở đây chật lắm.”

Dĩnh An với Dĩnh Nghệ không chịu, vẫn ôm chặt rồi khóc lóc, cho tới khi Sở Nguyệt kéo hai đứa nhỏ ra để A Dĩnh có thể đứng kên được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận