Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Còn sao nữa? Tôi chấn chỉnh lại ngay chứ? Tôi làm sao có thể trơ mắt nhìn cậu ta làm việc có lỗi với em Tiêu được. Lần này tôi thay em Tiêu canh chừng cậu ta…”

“Nói gì vậy?” Tiếng Chu Tẫn đột nhiên xen vào. Lão Lâm giật mình tá hoả, quay ra cười ha hả, nói: “Tôi đang kể xấu cậu. Vụ cậu với em Phi Phi hôm bữa ấy. Mà yên tâm đi, không có Sở Tiêu. Tôi không kể với em Tiêu đâu.”

Thấy Chu Tẫn tất cả lại nháo nhào.

Hàn Hiên: “Vụ gì đấy Chu Tẫn? Đừng nói cậu có ý gì với cô bé đó nhé.”

Từ Ca: “Ở bên đấy có túng thiếu quá thì về đây, không được làm càn đâu đấy. Ở nhà rất coi trọng cậu, đừng làm anh em thất vọng.”

Kha Luân: “Trước giờ em tin sếp Chu đứng đắn lắm, anh đừng để em suy nghĩ lại.”

Chu Tuyết: “Anh có nghe mọi người nói gì không? Làm chuyện gì vớ vẩn em mách mẹ đó đấy nha.”

Na Tử: “Tiêu Tiêu vừa mới nhắc tới cậu đã khóc rồi đó. Cậu không được làm gì có lỗi với người ta nha sếp Chu.”

Từ đầu tới cuối Chu Tẫn đều nhíu mày, mà nghe Na Tử nói câu này liền có phản ứng lại, hỏi lại: “Gì cơ?”

Đoạn này, Di Giai thấy nhiều người nói quá không xen vào được thì quay ra, thì giật mình phát hiện ra Sở Tiêu ngồi trước mặt mình, đã quay lại từ lúc nào, chai nước chanh muối bên cạnh hết sạch, còn đang rất hung dữ ngấu nghiến đồ ăn.

Di Giai mới kéo áo người bên cạnh, Kha Luân nhận ra liền hô lên: “Tiêu Tiêu, cô ngồi đây từ lúc n…”

Chữ tiếp theo bị nuốt lưỡi mất rồi, những người còn lại nghe được thì cũng chột dạ nhìn ra, âm thanh sau đó im ắng một cách bất thường, không có cả tiếng thở, chỉ có tiếng Sở Tiêu nhai đồ ăn.

Tới lúc trong điện thoại phát giác ra, phải mất một khoảng không, Chu Tẫn lên tiếng đầu tiên: “Đưa điện thoại cho cô ấy đi?”

Sở Tiêu vẫn miệng nhai nhồm nhoàn, được những người bên cạnh truyền tay đưa điện thoại cho cô, cô chùi miệng cầm lấy rồi đứng lên, sau đó mới đi ra ngoài.

Đứng ở trước cửa nhà hàng, Sở Tiêu đưa chân khẩy khẩy đá dưới nền gạch, một tay đút túi, một tay cầm điện thoại áp vào mặt. Từ bóng đèn trước cửa nhà hàng có thể thấy được bóng dáng cô gái mặc áo phao to đùng, vùi mình vào chiếc khăn len quàng cổ, im lặng lắng nghe điện thoại. Không biết đối phương trong điện thoại nói gì, nhưng nét mặt cô gái có vẻ khá buồn rầu.

Giọng trầm thấp của Chu Tẫn truyền lên tai, Sở Tiêu nãy giờ đang nghe anh giải thích: “Cô bé ấy tên là Phi Phi, là du học sinh ở đây. Anh gặp cô ấy chợ tàu, vì cần một người hướng dẫn, nên anh thuê cô gái đó.”

Chưa kể thêm gì, Chu Tẫn đã lập tức nói: “Ngay từ đầu anh đã cho cô ấy xem chứng nhận kết hôn rồi. Anh hỏi chuyện Phi Phi là vì muốn biết cuộc sống của du học sinh là như nào thôi. Ngày tết cô ấy và gia đình ở đây có làm một chút đồ ăn, muốn mang tới cho anh và lão Lâm. Chứ không có ý gì cả, cô ấy cũng có bạn trai rồi. Là lão Lâm suy diễn ra thôi.”

Sở Tiêu ừ một tiếng, hai người ngừng lại, sau đó Sở Tiêu mới hỏi: “Tại sao lại muốn biết cuộc sống du học sinh như nào?”

“Vì muốn biết em hồi trước đi học như nào?”

Sở Tiêu lặng đi lúc.

“Tại sao lại muốn biết?” Cô e dè hỏi tiếp.

Chu Tẫn lẩn ngẩn mất mấy giây mới trả lời.

“Vì không nghĩ em cũng chịu được, đi tới bốn năm. Tại sao không chịu về?”

Sở Tiêu thẳng thắn nói: “Vì không có tiền.”

Ở bên đầu giây nghe được hẳn tiếng thở dài của Chu Tẫn. Lúc anh nói chuyện với Phi Phi, cô ấy cũng kể, dịp tết thường vé máy bay rất đắt, du học sinh không phải con nhà điều kiện thì không phải ai cũng dám về, nếu ở lại có thể kiếm thêm được chút tiền nữa. Lúc này, Chu Tẫn đang nghĩ, biết thế ngày trước anh nên theo đuổi Sở Tiêu sớm, thì có lẽ lúc ấy anh đã có thể mua vé cho cô về.

Chu Tẫn ngày trước không phải chưa từng đi nước ngoài, anh cũng từng đi tham dự dự án, gặp đối tác, kí hợp đồng, nhưng thường chỉ vì công việc, đi nhiều nhất sang ngày thứ hai là về. Lần này là lần đầu tiên anh đi lập nghiệp bên nước đối tác, mà ở lại lâu như vậy. Ban đầu anh còn cho rằng cuộc sống nước ngoài khá thoải mái, không nghĩ là cũng khó khăn như này.

Chu Tẫn tìm hiểu ra mới nghĩ tới Sở Tiêu nhiều, vốn là cô gái được bố mẹ chiều chuộng từ bé, được chăm lo cho từng li từng tí, vậy mà có thể lủi thủi một mình tự gồng gánh ở nước ngoài lâu như vậy. Chu Tẫn tự nhiên cũng thấy xót xa, trước giờ anh vẫn luôn cho rằng cô rất nhỏ bé.

“Em cũng ở lại để đi làm à?”

Sở Tiêu ừm tiếp.

“Hồi đó em làm nghề gì?”

“Bán bánh mì.”

Thật ra còn nặn bánh mì nữa, Sở Tiêu nhớ tới những năm tháng ngày nào cũng nhào tới hàng trăm chiếc bánh tới 3h đêm, cả hai cánh tay rã rời. Du học sinh chỉ có thể làm chui, nên đồng lương vô cùng ít ỏi, một ngày có thể làm ba việc, đấy cũng chỉ là một việc trong số việc cô từng làm thôi, nhưng nghĩ không nên kể hết cho anh biết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận