Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thành Ngự liếc mắt nhìn Hạng Cần, trên mặt cười như không cười: “Trước kia là ai không biết tốt xấu, sống chết không muốn đi tới võ quán?”

“Tôi tôi tôi, là tôi không biết tốt xấu.” Hạng Cần vội vàng nhận sai, “Lúc đó niên thiếu vô tri, hiện tại tôi đã tỉnh ngộ rồi!”

“Bị tôi đánh nhiều lần như vậy rồi mới tỉnh ngộ?” Trần Tư Duy bóp tay, cười trào phúng nói.

“Cậu!” Hạng Cần nhìn thấy động tác của Trần Tư Duy, cảm giác đau khi bị niết lúc nãy tựa hồ lại nổi lên.

Hạng Cần như cô vợ nhỏ yếu ớt ngậm miệng lại, trong lòng lại nghĩ: mình phải bình tĩnh, bình tĩnh, việc nhỏ mà không nhịn sẽ làm hỏng việc lớn…..

“Được rồi.” Thành Ngự nhìn không được dáng vẻ không có tiền đồ này, cười đạp Hạng Cần một cái, “Lần tới đi võ quán sẽ gọi cậu theo.”

Hạng Cần lập tức mặt mày hớn hở, “Ha ha, tôi biết Ngự ca vừa đẹp trai vừa tốt bụng mà…..” rồi quay sang đắc ý nâng cằm nhìn Trần Tư Duy.

Trần Tư Duy căn bản không thèm quan tâm, đến cả ánh mắt cũng không muốn bố thí.

Giữa trưa ánh mặt trời gay gắt, đoàn người Thành Ngự vì tránh mặt trời quẹo vào một con đường có bóng râm.

Đi được một lúc, miệng Hạng Cần lại không chịu ngồi yên.

“Nói với các cậu chuyện này, sáng nay lúc tôi đi qua ban nghệ thuật, các cậu đoán tôi nhìn thấy gì? Tên tiểu tử Phương Lý kia ở hàng lang đùa giỡn tiểu loli của ban chúng ta đó!”

Trần Tư Duy nhất thời không nhớ ra tiểu loli là ai, không thèm để ý nói, “Chuyện này thì có gì lạ, đức hạnh của cậu ta không phải vậy sao?”

Hạng Cần trừng Trần Tư Duy một cái, “Cậu biết tên kia nói gì không? Cậu ta làm trò trước mặt tiểu loli, nói ngực cậu ấy lớn!”

Bước chân Thành Ngự khẽ ngưng lại, giống như lơ đãng hỏi, “Vậy cậu ấy có phản ứng thế nào?”

Ánh mắt Trần Tư Duy thoáng nhìn qua Thành Ngự, Hạng Cần thấy có người hỏi liền lập tức hứng khởi, không phát hiện lần đầu tiên Thành Ngự có hứng thú với mấy chuyện bát quái này, tiếp tục nói: “Vốn dĩ tôi còn suy nghĩ, tiểu loli bị bắt nạt tôi có nên tiến lên làm anh hùng cứu mỹ nhân hay không? Tiểu loli có thể bị chọc tức đến khóc hay không? Kết quả, cậu ấy quay đầu liếc nhìn Phương Lý một cái…..”

Hạng Cần cố ý dừng lại, thành công nhận được ánh mắt ‘cậu có nhàm chán không’ của Thành Ngự cùng Trần Tư Duy, Hạng Cần mới tiếp tục, “Ha ha ha, tiểu loli cũng không nói gì cả, chỉ nhìn một cái liền đi rồi.”

Hai người còn lại trợn trắng mắt.

“Này, các cậu nói tiểu loli đặc biệt như vậy có thể bị Phương Lý quấn lên hay không?” Hạng Cần lo lắng nói.

Đừng sợ

Bởi vì Hà Hủ trọ ở gần trường, nhà của phần lớn nữ sinh trong lớp lại không cùng phương hướng với nhà của Thành Ngự nên chỉ có một nữ sinh đi cùng Thẩm Vân Hề nửa đoạn đường, nửa đường còn lại đều là một mình cô tự đi.

Đi nhiều ngày như vậy, Thẩm Vân Hề cũng đã quen thuộc, cũng có thói quen đi một mình.

Đường về nhà không có nhiều hàng quán, cho nên sau tiết tự học buổi tối, trên đường ngoại trừ tốp năm tốp ba học sinh thì cũng không có nhiều người đi lại.

Đèn đường sáng ngời, chỉ là công viên ở bên đường có chút tối.

Trời đã muộn, ánh đèn ở quảng trường trong công viên lập lòe, còn có vài người đang ở lại.

Mà bốn phía công viên trồng đầy cây cối hoa cỏ, đèn đường vàng nhạt, từ xa nhìn lại xung quanh càng có vẻ u ám.

Trước ngực Thẩm Vân Hề ôm mấy quyển sách, bước chân nhanh hơn, ánh mắt chú ý xung quanh.

Từ nhỏ cô đã được dạy dỗ về ý thức an toàn, sơ trung học Tae Kwon Do một năm, tuy không giỏi lắm nhưng cũng có chút tay nghề để phòng thân, tứ chi linh hoạt có lực, không đến mức yếu ớt không có chút sức phản kháng nào.

Đi ngang qua chỗ cây cối đen như mực cuối cùng, Thẩm Vân Hề thoải mái bước nhanh hơn.

Cho đến khi tới gần một người, Thẩm Vân Hề tưởng người đó đang tản bộ, không để trong lòng, không ngờ người nọ càng đi càng gần, tựa hồ như đang nhìn cô, dần có xu thế đi về phía cô, Thẩm Vân Hề lúc này mới kinh sợ, bước chân sang bên trái tránh đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận