Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hà Hủ mắng xong vẫn còn chút tức giận, “Cậu ta nói cậu như vậy, cậu không tức giận sao?”

Tức giận chứ, nếu không Thẩm Vân Hề cũng sẽ không nhịn không được quay đầu lại nhìn cậu ta.

Thẩm Vân Hề nhìn ngoan ngoãn văn tĩnh, nhưng thật ra vẫn có chút tính xấu. Nếu chọc tới điểm nào đó, cô cũng rất tính toán chi li.

Vốn dĩ cô còn xúc động muốn trào phúng cậu ta, nhưng hiện giờ ba mẹ không ở bên cạnh, lỡ làm mất mặt những người đó rồi bọn họ sau đó lại nhằm vào cô, chọc phải phiền toái thì ai tới thu thập đây?

Nên cô đành nhịn.

“Thôi, loại người này cũng chỉ được cái khua môi múa mép, càng để ý tới cậu ta càng hăng hái.” Thẩm Vân Hề nhíu mi, bồi thêm một câu cho hả giận, “Lớn lên giống như gà luộc vậy, còn tự cho bản thân là soái khí ngút trời.”

“Gà luộc…..” Hà Hủ cười ra tiếng, phụ họa nói, “Hình dung của cậu thật là một kiếm xuyên tim. Cũng đúng, cậu ta cứ thích ra vẻ một bộ cà lơ phất phơ, bề ngoại cùng nội tâm đều đáng khinh…..” Hà Hủ âm thầm quyết định, nếu sau này mà nhìn thấy cậu ta sẽ tránh đi, tránh không được thì cứ làm như không thấy.

Trình độ độc miệng của Hà Hủ rất cao, Thẩm Vân Hề cảm thấy hả giận không ít, liền đem chuyện này vứt đến sau đầu, không để ý tới nữa.

Tiếng chuông tan học của tiết cuối cùng trong buổi sáng vang lên, ba người Thành Ngự, Trần Tư Duy, Hạng Cần động tác chạy nhanh ra cửa, xuống lầu, chạy như bay về phía cổng trường.

“Ôi, không được, nghỉ một chút đi, mệt chết tôi rồi!” Đi ra tới cổng trường, Hạng Cần thở hồng hộ tựa vào cây, cúi đầu điều chỉnh hơi thở…..

Ba người bọn họ cũng thuộc về loại nam sinh trẻ con, thích chạy sớm ra từ phòng học, cũng không phải vì muốn khoe khoang, mà là Thành Ngự cùng Trần Tư Duy không muốn phải chen chúc, trong cái thời tiết nóng nực này, đám người đông đúc cậu chen tôi đẩy nếu không phải ra một thân mồ hôi thì cũng bị cọ đến một thân đầy mùi mồ hôi.

Thành Ngự là người không có tính kiên nhẫn, còn có thói ở sạch, bản thân mình ra mồ hôi thì không sao, nhưng lỡ dính phải mồ hôi của người khác thì chịu không nổi.

Mà Hạng Cần cũng không thực hiện kỳ vọng ‘Cần’ của cha mẹ, tên và người vừa lúc tương phản, là một người vô cùng lười biếng.

Bài tập không muốn làm, đi học cũng thích ra sớm nhưng lại không muốn chạy.

Hạng Cần cùng Thành ngự, Trần Tư Duy ba người lớn lên cùng nhau, cao trung được xếp ở chung một lớp, ba người cùng nhau tan học, cùng nhau chơi game, quan hệ tốt hơn so với người khác.

Thành Ngự cùng Trần Tư Duy tan học đều chạy, Hạng Cần là một phần tử trong bang của ba người, không thể không nâng chân chạy đuổi kịp hai người.

“Bộ xương già này của cậu cần phải luyện tập nhiều, mới chạy vài bước đã mệt giống như là chó bị hen suyễn vậy.” Thành Ngự bước chậm hơn, xoay người ghét bỏ nhìn Hạng Cần, khinh thường mà trào phúng.

Thấy Hạng Cần lại muốn mặt dày mày dạn kháng nghị, Trần Tư Duy không nóng không lạnh nói tiếp, “Chó cũng không hen suyễn giống cậu, dáng vẻ này của Hạng Cần là trên giường không cứng được.”

“Trần Tư Duy, cậu thật quá đáng! Cậu suy đoán tôi như vậy có phải là coi trọng tôi rồi không?” Hạng Cần dựa vào gần, cố ý đụng phải bả vai của Trần Tư Duy, vẻ mặt đáng khinh nói, “Nếu không đêm nay cậu tới trên giường tôi thử xem rốt cuộc tôi cứng hay mềm?”

Cay đôi mắt lại thêm cay lỗ tai, xem ra mấy ngày nay Hạng Cần lại ngứa da, Thành Ngự ghét bỏ ‘xuy’ một tiếng, xoay người tiếp tục đi.

Trần Tư Duy nắm lấy bả vai Hạng Cần, dùng lực bóp một cái, Hạng Cần lập tức đau đến nhảy lên, nắm bả vai kêu to.

Trần Tư Duy mặt không đổi sắc quét mắt nhìn Hạng Cần, ném xuống một câu, “Đây là kết cục của họa từ trong miệng mà ra.”

“Cmn, Trần Tư Duy cậu xuống tay quá độc ác! Đùa một chút mà cậu đến mức vậy sao, tôi chỉ phản kích khi cậu vũ nhục thân thể tôi mà thôi, cậu liền ỷ vào bản thân có chút công phu liền dùng bạo lực với tôi, thật là âm hiểm độc ác!” Hạng Cần vừa xoa vai vừa đuổi kịp, nịnh nọt nhìn Thành Ngự, “Vẫn là Ngự ca tốt nhất, miệng gao găm tâm đậu phụ….. Ngự ca, cậu dạy tôi mấy chiêu đi, chiêu mà chuyên trị mấy loại như Trần Tư Duy ấy, cậu muốn tôi làm trâu làm ngựa cho cậu đều được!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận