Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô mua bình nước trong căng teen, vừa mới trả tiền xong, đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc khiến người vô cùng phiền chán.

“Thẩm Vân Hề, cậu cũng ở đây à, chúng ta lại gặp nhau rồi, quả là duyên phận.” Phương Lý đứng ngăn trước mặt Thẩm Vân Hề, trên mặt treo nụ cười tùy tiện như mọi khi, trong lời nói cũng mang theo ngữ điệu tùy tiện.

Thẩm Vân Hề nhấc mí mắt liếc nhìn cậu ta một cái, nhấp môi, tránh cậu ta để tiếp tục đi.

Phương Lý cũng không thèm để ý, vẫn cợt nhả nói, “Cậu mua nước sao, đúng lúc tôi đang khát, cho tôi uống vài ngụm được chứ?”

Thẩm Vân Hề thoáng nhìn bình nước trên tay cậu ta, trong lòng cười lạnh, giương cằm chỉ về phía bên trái, “thấy vòi nước ở đó không? Cậu muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.”

“Nhưng tôi cứ thích uống nước của cậu.” Phương Lý thấy Thẩm Vân Hề mở miệng thì càng hăng hái, thử duỗi tay cầm lấy chai nước trong tay cô.

Thẩm Vân Hề tay mắt lanh lẹ tránh đi, hai tay Phương Lý vây quanh lại đây, tư thế như là muốn khoanh lại cả người cô.

Thẩm Vân Hề trốn nhanh, nhưng cô vẫn bị cậu ta đụng vào mu bàn tay, còn bị cọ tới eo một chút.

Trong lòng cô biết cậu ta thích chiếm tiện nghi của người khác, nhưng hành vi hôm nay đã vượt qua giới hạn của cô, cảm giác chán ghét trong lòng Thẩm Vân Hề dâng lên, cơn giận lập tức muốn phát tác.

“Phương Lý, cậu còn đang làm gì vậy? Cmn, cậu lại đùa giỡn em gái….. Đi nhanh thôi, bọn Thành Ngự lại sắp thắng ván tiếp theo luôn rồi!”

Một nam sinh vòng tay lên cổ Phương Lý, miệng lải nhải lôi cậu ta đi.

Thẩm Vân Hề thở ra một hơi buồn bực thật sâu.

Cuối cùng cũng đi rồi.

Thẩm Vân Hề lấy điện thoại di động ra, còn có 20 phút nữa là tan học, hôm nay vận động đã đủ nhiều, cô định về phòng học.

Đi ngang qua sân bóng rổ, một đám nam sinh cậu tranh tôi đoạt, chơi đến vô cùng hăng say.

Thẩm Vân Hề nhớ tới lời ban nãy nam sinh kia nói, không khỏi nhìn về phía sân bóng.

Vừa vặn nhìn thấy Thành Ngự đang ở ngoài sân ngửa đầu uống nước, cậu uống hết một chai nước, sau đó nói gì đó với Trần Tư Duy.

Thân hình cao lớn thon dài vô cùng bắt mắt dưới ánh mặt trời, mồ hôi mỏng trên mặt được mặt trời phản xạ ra ánh sáng lóa mắt, cả người tràn đầy sức sống của thanh xuân.

Lúc này Thẩm Vân Hề đột nhiên nghe thấy có người gọi cậu.

“Thành Ngự, tôi vừa chuẩn bị lên sân cậu liền rời sân, không phải sợ tôi chứ?”

Lại là giọng nói khiến người phản cảm, tầm mắt Thẩm Vân Hề lệch về một bên.

“Kỹ thuật của cậu quá kém, chơi không thú vị, cậu cũng chỉ biết khoác lác ngoài miệng.” Thành Ngự cười nhạo một tiếng, “Có Hạng Cần chơi với cậu là đủ rồi.”

“Đúng vậy!” Hạng Cần đang trong sân cũng đáp lại một tiếng vang dội, “Phương Lý, cậu cũng quá không biết tự lượng sức mình, đến tôi còn chưa thắng được mà cậu còn muốn đấu với Thành Ngự?”

“Nhanh nhanh nhanh, đấu một trận, để Phương Lý đấu với Hạng Cần….”

“Ha ha ha!”

Trong sân nháy mắt náo nhiệt lên, lời nói thô tục xen lẫn với tiếng cười tto.

Mặt Thẩm Vân Hề vô biểu tình đi xa, tâm tình có chút không tốt.

Liên tiếp vài ngày Thẩm Vân Hề đều rầu rĩ không vui, nhưng ngoài mặt lại không thể hiện ra, người khác cũng không cảm thấy cô có gì khác thường, chỉ là ít nói hơn chút.

Ngày mai nghỉ, đêm nay không tự học, chạng vạng mẹ Thành nấu cơm trong phòng bếp, Thẩm Vân Hề hỗ trợ rửa rau.

Trước đó Thẩm Vân Hề thường xuyên làm trợ thủ trong phòng bếp, mới đầu mẹ Thành không cho, nhưng chịu không được Thẩm Vân Hề năn nỉ ỉ ôi, liền tùy cô.

Dù ăn nhờ ở đậu nhưng mẹ Thành đã xem cô như con gái mình mà đối đãi, trong lòng Thẩm Vân Hề luôn ghi nhớ, tạm thời cũng chỉ có thể dành loại hành động nhỏ bé không đáng kể này tới hồi báo sự chăm sóc của mẹ Thành.

Thời gian dài chồng không ở nhà, mẹ Thành cảm thấy có Thẩm Vân Hề tới, có người cùng bà tâm sự nói chuyện, trong nhà cũng không còn quạnh quẽ nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận