Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Vân Hề quay đầu đi không nghe, Thành Ngự cố ý chơi xấu kéo tay cô, trêu đùa: “Thật đó, nếu không tin, cậu xốc áo tớ lên như vừa rồi kiểm tra thử xem, có lẽ bây giờ cũng tím luôn rồi?”

Thành ngự không ý thức được bản thân mình lần đầu tiên nói lời không đứng đắn như vậy với con gái, nếu để Hạng Cần thấy được, chỉ sợ sẽ kinh ngạc đến rớt cằm.

Thẩm Vân Hề thấy cậu như vậy, mặt nóng lên, có chút đỏ ửng, cô rút tay lại, xấu hổ buồn bực trừng cậu: “Ai muốn xem chứ!”

Dáng vẻ đáng yêu này đều rơi vào trong mắt Thành Ngự, cậu cười nhẹ một cái, cảm thấy trêu đùa cũng một vừa hai phải, nghiêm túc mà dỗ dành: “Được, không xem, đừng nóng giận.”

Thẩm Vân Hề cắn môi, không muốn để ý tới cậu.

“Sau này đề vật lý cậu không biết làm tớ sẽ dạy cậu miễn phí được chưa?”

“Có dạy toán không?”

“Dạy.”

“Có dạy hóa không?”

“Dạy.”

Thành Ngự lại nói, “Nhưng Thẩm Vân Hề văn võ song toàn, thông minh đáng yêu, khẳng định không cần tớ tới dạy.”

Gió đêm thổi mái tóc ngắn của thiếu nữ bay lên, tiếng cười của cô cuối cùng cũng không nhịn được, hòa làm một vào gió đêm hè.

Phiền muộn

Tháng mười, thời tiết oi bức cùng mát mẻ xen lẫn.

Tới gần kỳ thi tháng lần hai, vài cơn mưa to mang theo hơi thở của mùa thu tới, lửa nóng mùa hè lưu luyến mỗi bước đi, cuối cùng vẫn rời đi.

Nói tới thi cử, Thẩm Vân Hề cảm thấy có chút phiền.

Lần thi tháng đầu tiên, ngồi bên trái Thẩm Vân Hề trùng hợp là nam sinh có mái tóc che nửa mắt lần trước chọc ghẹo cô kia.

Tên của cậu ta Thẩm Vân Hề cũng bị động nhớ kỹ – Phương Lý.

Cậu ta vô cùng không an phận, còn dám đánh chủ ý gian lận lên người cô, trước khi thi thì tới trước mặt cô dùng lời nói để quấy rầy, trong lúc thi thì tròng mắt vẫn luôn dính trên người cô, sau khi thi xong mồm mép cũng không nhàn rỗi.

Thẩm Vân Hề cảm thấy cực kỳ phiền.

Thật ra Thẩm Vân Hề biết, cậu ta đến không phải để thi, chỉ là nhàm chán muốn tìm chuyện thú vị mà thôi.

Lần trước cô làm bài thi khá tốt, lần này hẳn là sẽ không còn gặp cậu ta nữa? Thẩm Vân Hề âm thầm cầu nguyện.

Hơi thở của mùa thu dần rõ ràng hơn, ánh mặt trời ấm áp, từng cơn gió lạnh quét tới khiến người ta vô cùng thoải mái.

Thời gian này thích hợp nhất là học thể dục.

Thời tiết giữa hè khô nóng, không bàn tới các loại vận động, chỉ mới đi vài bước trên người đã có một tầng mồ hôi mỏng, mọi người đều ao ước được ngồi trong phòng học có điều hòa.

Hiện giờ thì ngược lại, mỗi người đều muốn nhảy nhót trên sân vận động, lung lay gân cốt đã mềm nhũn vì ngồi nhiều.

Thẩm Vân Hề cũng vậy.

Tiết thể dục này cả lớp chạy vài vòng sân, sau khi thầy giáo cho tự do hoạt động, phần lớn nam sinh liền bắt đầu vây quanh sân bóng rổ, còn lại là học sinh chơi cầu lông, Thẩm Vân Hề cũng không ngoại lệ mà gia nhập.

Ngoại trừ mấy nữ sinh tự mình luyện tập, mọi người chia làm hai tổ, mỗi tổ cử một người lên quyết đấu.

Đấu một ván thất bại thì cho người khác lên thay phiên nhau ứng chiến, những người còn lại thì ở một bên xem.

Thẩm Vân Hề xem thấy mùi ngon, tay cũng rất ngứa ngáy, mấy người trước chơi cũng không giỏi lắm, thực mau liền tới phiên cô.

Kỹ thuật của Thẩm Vân Hề rất tốt, đánh hai ván, đối thủ đã đổi hai người, cô vẫn còn trong sân.

Nữ sinh bên ngoài xem đều kinh ngạc cảm thán, vóc dáng nhỏ nhưng lại có sức mạnh lớn nha!

Cho đến ván thứ ba, đại biểu toán học Diệp Trăn vào sân, thắng Thẩm Vân Hề hai điểm, mới có người tới thay cô.

Trên trán Thẩm Vân Hề đầy mồ hôi, thấy Hà Hủ đang ứng chiến, cô đứng bên cạnh nghỉ tạm một hồi, sau đó rời sân đi căng teen trường.

Hôm nay chơi vô cùng vui vẻ, mỗi ngày đều nghe giảng giải bài, Thẩm Vân Hề đã lâu không vận động nhiều như vậy, hiện tại cảm giác khí sắc của mình cũng tốt hơn rất nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận