Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước ngực cô là hai khối núi cao đang phập phồng, phản ứng này quá gây chú ý, hô hấp Thành Ngự chưa nhẹ nhàng lại đã có xu thế bắt đầu dồn dập.

Thẩm Vân Hề muốn được tự do, nhưng Thành Ngự vẫn cường thế ôm lấy cô, dưới ánh mắt mãnh liệt của cậu, Thẩm Vân Hề cảm thấy bản thân mình như đang trần trụi, oán niệm trong lòng bỗng dưng dâng lên cùng với xẩu hổ tức giận khi bị cậu bắt nạt, nước mắt đã ngưng tụ trong hốc mắt.

Thẩm Vân Hề không muốn khóc, cắn môi cố nén lại, nhưng lại nhớ tới những gì Thành Ngự vừa làm trên môi mình, không thể không buông ra.

Nước mắt từng chút dâng trào chảy ra từ khóe mắt, cảm giác ủy khuất như lũ lụt dâng lên tràn đầy trong lòng.

Thành Ngự chú ý thấy trên mặt Thẩm Vân Hề có nước mắt, trong lòng hoảng hốt.

“Sao lại khóc?” Thành Ngự vươn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô, “Làm cậu bị thương rồi?”

Thẩm Vân Hề kham nan quay mặt sang chỗ khác, thoát khỏi sự đụng chạm của cậu, miễn cưỡng để bản thân bình tĩnh lại, “Đùa giỡn người khác lạc thú của các cậu đúng không?”

“Bọn tớ?” Thành Ngự lùi ra sau một chút, như là bị giội một chậu nước lạnh lên người, ngữ điệu có chút lạnh, không còn ôn nhu như vừa rồi, “Cậu có ý gì?”

Trong lòng Thẩm Vân Hề dâng lên cơn tức giận, “Có ý gì? Vừa rồi làm như vậy là có ý gì? Cậu cùng Lý Phương lại có ý gì? Có lẽ các cậu đã tập mãi thành thói quen hành động tùy tiện, thích động tay động chân với nữ sinh, nhưng dựa vào đâu mà tớ phải bị động thừa nhận những chuyện đó?”

Thành Ngự tựa hồ đã tìm được ngọn nguồn tức giận của cô, mày khẽ nhăn lại, “Phương Lý động tay động chân với cậu?”

Thẩm Vân Hề căn bản không muốn nhắc tới cậu ta, hờ hững nhìn vách tường, cây kim cắm trong lòng khiến cô vô cùng khó chịu, “Không phải quan hệ của các cậu rất tốt sao? Cậu ta là dạng người thế nào cậu còn không biết? Không phải cậu cũng như vậy sao?”

Nói cái gì mà sờ soạng ngực cậu thì sẽ trở thành người của cậu, đùa giỡn cô vui lắm à?

“Trong mắt cậu tớ và Phương Lý giống nhau?” Thành Ngự nhìn cô chằm chằm, sắc mặt vô cùng khó coi, nhưng hai dòng nước mắt vẫn còn trên mặt cô, đôi môi bị cậu hôn đến đỏ bừng cũng đang mím lại, giống như chỉ cần có chút ủy khuất nào nữa cũng sẽ khiến cảm xúc cô hỏng mất.

Thành Ngự cố nén cảm giác không vui, ôn nhu lại cường thế quay mặt cô lại, nhìn Thẩm Vân Hề nói, “Phương Lý quấy rầy cậu, tớ sẽ dạy dỗ cậu ta. Còn về quan hệ của tớ và cậu ta có tốt hay không, nói thật, ngoại trừ chơi bóng cùng chơi game, tớ chưa từng tiếp xúc nhiều với cậu ta, không thân thiết giống như cậu nghĩ. Còn nữa…..”

Thành Ngự dừng một chút, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào đôi mắt đào hoa của Thẩm Vân Hề, cực kỳ nghiêm túc nói, “Tớ không phải cậu ta, tớ cũng rất ít tiếp xúc với nữ sinh, càng không muốn đùa giỡn cậu…. Hôn cậu, là vì thích cậu.”

Thẩm Vân Hề nghe xong những lời này, ngơ ngẩn nhìn vào đôi mắt thâm thúy của Thành Ngự.

Từ trước tới giờ dáng vẻ của cậu luôn tùy tiện không chút để ý mọi chuyện, lần đầu tiên cô nhìn thấy biểu tình nghiêm túc như vậy của cậu.

Sự buồn bực trong lòng dần biến mất, thay thế là một loại cảm giác kỳ lạ không tên, cho nên hốc mắt lại nóng lên.

Thẩm Vân Hề bóp một góc vải dệt quần áo, gục đầu xuống, muộn thanh nói, “Vậy cậu đừng chơi game và chơi bóng với cậu ta nữa, tớ ghét cậu ta.”

Thái độ Thẩm Vân Hề đã mềm xuống, trong lòng Thành ngự nhẹ nhàng không ít, cậu ôn nhu nâng mặt cô lên, nghiêm túc hỏi, “Vậy ghét tớ không?”

Hai mắt Thẩm Vân Hề ngập nước trong suốt, nhu nhược động lòng người.

Lúc này vì bị cậu truy vấn mà chứa một tia ngượng ngùng, lông mi khẽ run rũ xuống che đi tròng mắt xinh đẹp.

Tâm Thành Ngự khẽ động, nhịn không được hôn nhẹ lên mí mắt cô, lại di chuyển xuống phía dưới, hôn vào đuôi mắt, hôn lên gương mặt đầy nước mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận