Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không dám đẩy cậu, chỉ có thể từng bước lùi về phía sau.

Nhưng cô lùi một bước, Thành Ngự liền tiến thêm một bước, dần dần Thẩm Vân Hề lui tới cánh cửa, cuối cùng không thể lùi được nữa.

“Cậu tránh ra!” Thẩm Vân Hề dán vào cửa, đối mặt với thân trên trần trụi của Thành ngự cách mình chỉ mấy centimet, giọng nói cũng không tự giác hạ thấp xuống, không có chút lực uy hiếp nào.

Lại còn giống như là đang làm nũng, có chút xẩu hổ cùng tức giận.

Thành Ngự cảm giác tâm ngứa, cậu cũng không làm gì cả, rõ ràng vừa rồi cô còn nhìn mình không chớp mặt, hiện tại vậy mà thẹn thùng, cắn môi dưới, dáng vẻ vừa đáng thương vừa đáng yêu, như cậu đã làm chuyện gì đó quá mức vậy.

Một tay Thành Ngự chống lên cửa, cả người đè thấp, tới gần Thẩm Vân Hề, thấp giọng nói bên tai cô, “Không tránh!”

“Cậu….. Cậu lưu manh!” Thẩm Vân Hề vừa tức vừa thẹn, hoặc là đã không làm, hoặc là phải làm đến cùng, tay cô nâng lên để trước ngực cậu dùng sức đẩy ra.

Không đẩy nổi!

Cơ thể Thành Ngự cứng lại, tốc độ tim đập đột nhiên tăng lên.

Tay nhỏ trước ngực ấm áp mềm mại, sức lực cũng nhỏ, nhỏ giống như giọng của cô.

Thành Ngự quyến luyến không muốn tránh ra.

Nhìn tay nhỏ để trên ngực mình, Thành Ngự lại cúi người để ngực tiến gần cô một centimet, con ngươi đen nhánh không chớp mắt nhìn cô chằm chằm, đôi mắt lấp lánh ngập nước, chiếc mũi thanh tú, hai bên má có chút hồng, đôi môi anh đào…..

“Tớ chơi lưu manh, vậy hiện tại cậu sờ ngực tớ thì gọi là gì?”

“……” Bị trả đũa, Thẩm Vân Hề nhất thời không có lời gì để nói, chỉ đành tức giận giương mắt trừng cậu.

Trước kia Thành Ngự sẽ không bắt nạt cô như vậy, hiện giờ, hơi thở cậu quá có tính xâm lược, đồng thời lại có thêm một chút dụ hoặc không nói thành lời khiến Thẩm Vân Hề hoảng loạn.

Cảm xúc dưới lòng bàn tay càng làm cô cảm thấy thẹn đến mức muốn đào ba tấc đất để chui xuống, Thẩm Vân Hề thẹn quá thành giận, cuối cùng tựa như sa ngã mà lẩm bẩm, “Nếu cậu còn như vậy….. Tớ sẽ, sẽ tiếp tục sờ…..”

Thành Ngự nghe được rành mạch, thấp giọng bật cười, cúi người sát vào vành tai đã đỏ lên của thiếu nữ, giọng nói từ tính trầm thấp vang lên, “Sờ ngực của tớ thì phải trở thành người của tớ!”

Thân mật (H)

Cơ hồ là theo chỉ dẫn của bản năng, Thành ngự nắm chiếc cằm mượt mà của Thẩm Vân Hề, hơi nâng lên, sau đó cúi đầu, môi dán lên cánh môi no đủ của cô.

Không hẹn mà gặp, hô hấp hai người nháy mắt đình trệ.

Đôi môi cực kỳ mềm mại tạo ra cảm giác mỹ diệu xưa nay chưa từng có, Thành Ngự không thể nhịn được động động môi, ngậm lấy môi dưới của Thẩm Vân Hề, khẽ liếm láp.

Cách nhau gần như vậy, trước mắt Thẩm Vân Hề là một mảnh u ám, thân thể bởi vì khiếp sợ mà cứng đờ.

Nhưng cảm xúc trên môi lại vô cùng rõ ràng….

Đầu óc Thẩm Vân Hề gian nan chuyển động, ý thức được Thành Ngự đang làm cái gì, trên môi mình đang dán lên cái gì, một cỗ nhiệt huyết xông thẳng lên mặt rồi sôi trào, làm cô nóng đến mức đầu óc choáng váng, hô hấp cũng khó khăn.

Hơi thở nóng rực của Thành Ngự phun lên má Thẩm Vân Hề, đầu lưỡi cũng bắt đầu di chuyển, đầu lưỡi thò ra từ khoang miệng, thử đụng chạm, cuối cùng câu lấy đôi môi mảnh mai liếm láp.

Thẩm Vân Hề vừa thẹn vừa ngứa, tay chống đẩy, gian nan mở miệng, “Thành…..”

Miệng vừa mở ra nói được một chữ, đầu lưỡi liền tận dụng khe hở mà chui vào trong miệng cô.

Khi gặp phải hàm răng cứng rắn, đầu lưỡi như đang dò đường mà liếm từng chiếc răng một.

Thật ngọt.

Thành Ngự lưu luyến hôn, miễn cưỡng mới kéo về được chút lý trí.

Thẩm Vân Hề không biết bản thân duy trì tư thế ngửa đầu bao lâu, chỉ biết khi Thành Ngự cuối cùng cũng buông tha cô, toàn thân cô gần như đã vô lực.

Trán hai người chạm nhau, Thành Ngự nhìn cánh môi đỏ tươi gần trong gang tấc, chậm rãi bình phục hô hấp đang dao động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận