Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thành Ngự thấp giọng, “Hề Hề của tớ thật đẹp.”

Giọng nói trầm thấp từ tính ôn nhu như nước, trong phút chốc Thẩm Vân Hề như bị đặt trong biển lửa, cả người vô cùng nóng.

Một tay Thành Ngự nắm lấy một bên núi tuyết, há mồm ngậm lấy nụ hoa hồng kia.

“A!” Đôi môi mềm mại tiếp xúc với da thịt mẫn cảm, đầu lưỡi cuốn lấy đầu vú đỏ thắm, thân thể Thẩm Vân Hề run lên.

Thành Ngự vừa liếm vừa mút, lưu luyến ở hai vú no đủ, thân thể truyền tới cảm giác khó miêu tả, Thẩm Vân Hề nhịn không được vặn vẹo, rên rỉ.

Cho đến khi quần lót bị kéo xuống, dị vật tiếp xúc với chân tâm, Thẩm Vân Hề chợt thanh tỉnh.

Cô nhanh tay đè lại bàn tay đang tác loạn của Thành Ngự, khẽ gọi một tiếng, “Thành Ngự…..”

Thanh âm sợ hãi, chứa một tia xấu hổ cùng hoảng hốt.

Tay cậu bị nắm chặt, nhưng giờ cậu đã đứng trước bờ vực của dục vọng, Thành Ngự cúi sát vào tai Thẩm Vân Hề, ôn nhu dụ dỗ, “Hề Hề, để tớ sờ một chút.”

Lỗ tai quanh quẩn hơi thở ướt nóng, như một ngọn lửa thiêu cháy toàn bộ da thịt, ngọn lửa lan tràn đến toàn bộ khuôn mặt.

Thẩm Vân Hề vừa thẹn vừa sợ, không hé răng, Thành Ngự thấy cô không cự tuyệt, cho là cô cam chịu, liền tránh thoát khỏi tay cô, nhắm thẳng vào nơi cấm kỵ.

Lòng bàn tay nóng rực cách lớp vải dệt mỏng manh chạm vào nơi tư mật của cô, Thẩm Vân Hề hừ hai tiếng, phản xạ có điều kiện mà kẹp chân lại.

Bàn tay lúc này càng dán chặt vào nơi tư mật.

Tay bị kẹp chặt đến không thể động đậy được, Thành Ngự ôn nhu dỗ dành, “Ngoan, mở chân ra.”

“…… Cậu lấy tay ra trước.” Thẩm Vân Hề sắp khóc.

“Cậu không mở chân ra thì tớ lấy tay ra thế nào?” Thành Ngự cười nhẹ, ngữ khí có chút ngả ngớn.

Thẩm Vân Hề cắn môi dưới, có chút do dự.

“A…..”

Ngón tay thon dài đụng vào cánh hoa non mềm, bắt đầu thăm dò khắp nơi.

Thật mềm, Thành Ngự không đành lòng tăng lực đạo, nhưng dần dần dục vọng lại không thỏa mãn mà tìm kiếm ở sâu bên trong.

Ngón tay tách ra hai cánh hoa mềm mại, ngón giữa thử duỗi vào trong một chút, từng chút từng chút, vách mị thịt trong hoa huyệt đã bao lấy nửa đốt ngón tay.

Dị vật xa lạ xâm lấn khiến Thẩm Vân Hề cảm thấy sợ hãi, cô nức nở năn nỉ Thành Ngự.

Thành Ngự mạnh mẽ xoa nắn vú cô, ý đồ phân tán lực chú ý của Thẩm Vân Hề, ngón tay lại không chút do dự đâm sâu vào bên trong.

Lãnh địa chưa được khai sáng quá chặt, Thành Ngự nhẹ nhàng thâm nhập vào sâu bên trong nhờ mật dịch đang không ngừng tuôn ra.

Cuối cùng, toàn bộ ngón tay giữa bị hoa kính ngậm lấy.

Nơi tư mật nhất lúc này bị mở ra một con đường nhỏ vô cùng hẹp, dưới thân có dị vật trướng trướng khiến Thẩm Vân Hề có loại cảm giác kỳ lạ không thể miêu tả, cô cong người, miệng cắn chặt tay mình, sợ trong lúc lơ đãng sẽ phát ra thanh âm gì đó khiến người ta cảm thấy thẹn.

Nhưng động tác tiếp theo của Thành Ngự vẫn khiến cô tràn ra tiếng rên rỉ yêu kiều.

Ngón giữa cảm nhận được sự ấm áp mềm mại, cảm giác này truyền thẳng từ ngón tay tới dưới hạ thân, cự vật dưới thân càng sưng to hơn, bàn tay Thành Ngự đang bóp vú Thẩm Vân Hề càng chặt, đồng thời ngón tay đang hãm sâu trong hoa kính bắt đầu thực hiện sứ mệnh của mình.

Rút ra, cắm vào, lại rút ra, lại cắm vào.

Ngón tay Thành Ngự ép sát mị thịt trong hoa huyệt, dùng sức đâm chọc.

Ngón giữa linh hoạt xoay tròn trong hoa kính chặt chẽ, tốc độ đâm thọc càng ngày càng nhanh, khoái cảm đột nhiên xuất hiện, mặt Thẩm Vân Hề đỏ rực, đầu óc nháy mắt trống rỗng, bụng nhỏ cùng ngón chân căng chặt.

Một lượng lớn mật dịch phun ra làm ướt toàn bộ tay Thành Ngự.

Hai mắt Thẩm Vân Hề mê ly, môi anh đào khẽ mở, hô hấp Thành Ngự dồn dập, rút ngón tay ra, nhanh chóng cởi quần áo trên người mình, mở ngăn kéo trong tủ đầu giường lấy chiếc hộp kia rồi đeo lên cự vật, ngay sau đó thân hình cao lớn trần trụi lập tức bao phủ lên người Thẩm Vân Hề.

Bình luận (0)

Để lại bình luận