Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghỉ ngơi vài ngày, sau tiết tự học buổi tối thì trời cũng đã khuya, bọn người Hạng Cần cũng không tiện ra ngoài tổ chức sinh nhật, chỉ tặng quà cho Thành Ngự.

Thẩm Vân Hề quyết định tối nay sẽ tặng quà cho cậu.

Trở về sau tiết tự học buổi tối, Thẩm Vân Hề thấy Thành Ngự vào phòng, liền nhanh chân về phòng mình cầm quà sang gõ cửa phòng cậu.

Cửa được mở ra, một bàn tay vươn ra kéo Thẩm Vân Hề vào phòng, đè trên tường.

“Cuối cùng cũng nguyện ý sang đây?”

Hai khuôn mặt sắp dán vào nhau, tim Thẩm Vân Hề đập bịch bịch, quay đầu sang một bên, nhét quà vào tay cậu, không thèm để ý tới Thành Ngự, chỉ nói một câu, “Quà sinh nhật.”

Thành Ngự liếc nhìn món quà hình chữ nhật được đóng gói, đùi phải khẽ gập lên, đầu gối đụng vào tường, chặt chẽ vây cô lại, cúi đầu hỏi, “Cậu tặng tớ cái gì?”

Thẩm Vân Hề tựa vào sát tường, nhỏ giọng nói, “Cậu tự xem đi.”

Thành Ngự xé mở lớp giấy gói quà, nhìn quyển sách đề thi tiếng Anh, khẽ cười một tiếng.

Thần sắc cậu không có gì thay đổi, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn cô chằm chằm, nụ cười treo trên khóe miệng có chút lạnh, còn mang theo một tia nguy hiểm.

Thẩm Vân Hề thấy cậu không vui, có lẽ là không hài lòng với món quà của mình, tâm có chút trầm xuống, cô chọn lâu như vậy còn không phải muốn tiếng Anh cậu càng tiến bộ sao?

“Cái này không tính!” Quyển sách bị ném lên bàn học, Thành Ngự cúi người, ngửi hơi thở mát lạnh trên người cô, “Đưa món quà khác.”

“Cậu, cậu muốn cái gì?”

Một tay Thành Ngự chống trên tường, đôi mắt đen nhánh tỏa sáng nhìn cô, giọng nói trầm thấp văng vẳng bên tai.

“Muốn gì cậu cũng tặng?”

Lần trước hôn cô lần đầu tiên cũng như vậy, Thẩm Vân Hề cảm nhận được nguy hiểm, gian nan quay đầu đi, không nhìn khuôn mặt cậu nữa, nói đứt quãng, “Vậy….. Vậy cũng phải xem…..”

Lời còn chưa nói xong, cái gáy đã bị vặn trở lại, một nụ hôn rơi xuống, môi bị lấp kín.

Thẩm Vân Hề có thể cảm nhận được đầu lưỡi ướt nóng đang mạnh mẽ liếm mút môi mình, tay chân cô cứng đờ, không biết nên để đâu, đến cả trái tim cũng như ngừng đập.

Mặt rất nóng, bị hơi thở nóng rực của cậu nướng chín.

Nụ hôn tràn đầy tính xâm lược vẫn đang tiếp tục, rõ ràng dung mạo có tính công kích cao như vậy, nhưng lại có đôi môi vô cùng mềm mại, nó mở ra ngậm lấy môi cô, khẽ liếm láp từng chút.

Thẩm Vân Hề dần đắm chìm trong nụ hôn này.

Thành Ngự buông môi cô ra, nhưng cũng chỉ cách môi cô vài centimet, gần gũi đến mức khiến người ta thẹn thùng.

Cậu rũ mắt nhìn con chim nhỏ đang kinh hoảng trước mặt, cánh môi bị hôn đến đỏ thẫm, tư vị tốt đẹp làm cậu càng không thỏa mãn.

Cậu ghé sát vào vành tai cô, nói, “Tớ muốn cậu.”

Ngày đêm mong nhớ, chỉ muốn có được cô.

Thân thể Thẩm Vân Hề run lên, hoảng sợ muốn thoát khỏi tình cảnh này, nhưng Thành Ngự lại không cho cô cơ hội, nụ hôn cường thế lần nữa rơi xuống.

Thân thể bị bay lên không trung, cảm giác trời đất quay cuồng, Thẩm Vân Hề bị Thành Ngự đè trên giường.

“Ưm….” Khoang miệng bị càn quét, Thẩm Vân Hề chỉ có thể phát ra thanh âm rách nát, chờ tới khi môi lưỡi được buông tha, cô phải thở dốc từng ngụm.

Giây tiếp theo, từng cái quần áo bị lột ra, nụ hôn lửa nóng một đường đi xuống khắp nơi.

Trên người Thẩm Vân Hề lúc này chỉ còn một chiếc quần lót, da thịt trắng nõn bại lộ trong không khí, không có một chút cảm giác an toàn nào.

Thẩm Vân Hề phản xạ có điều kiện cong người, tay che trước ngực.

Thành Ngự kéo tay cô sang hai bên rồi đè lại, Thẩm Vân Hề không thể nhúc nhích dược, cảm giác áp bách dâng lên như thủy triều.

Thành Ngự si mê nhìn chăm chú vào thân thể gợi cảm của thiếu nữ, trên da thịt trắng nõn đã có chút phiếm hồng, vòng eo tinh tế một tay có thể ôm hết, khiến người ta say mê nhất chính là cặp núi tuyết no đủ vô cùng mềm mại kia, lúc này đỉnh núi đang run run dựng đứng như chờ đợi cậu tới yêu thương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận