Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Vân Hề mở mắt ra, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Căn phòng rơi vào bóng đêm, thanh âm cửa phòng khép lại cũng biến mất, không gian vô cùng yên tĩnh.

Thành Ngự trở về phòng mình, lấy điện thoại ra gọi cho Trần Tư Duy.

Sau khi nói chuyện điện thoại khoảng mười phút, cậu ngồi ngẩn người một lúc rồi mới mở tủ lấy quần áo đi vào phòng tắm.

Trong buổi chào cờ một tuần sau, ngoại trừ chuyện hiệu trưởng theo thường lệ động viên học sinh học tập, còn có thông báo phê bình cùng với kiểm điểm học sinh.

Có vài học sinh bị phê bình, còn bị kiểm điểm thì có hai người.

Thẩm Vân Hề nhìn hai người ở trên bục, nhưng vì vị trí của lớp cô khá xa, không nhìn thấy rõ ràng biểu tình của bọn họ.

Cho dù mấy người kia có ăn năn hối lỗi bao nhiêu thì cũng phải chịu hậu quả từ những hành động mà mình gây ra.

Thẩm Vân Hề thoải mái, không nhìn bọn họ nữa, ngược lại quay đầu tìm kiếm Thành Ngự ngồi ở phía sau.

Hai tầm mắt chạm nhau, hai người không hẹn mà cùng mỉm cười cười.

Thông báo

Chào cờ kết thúc, học sinh trở lại lớp học.

“Vân Hề, đúng thật không thể trông mặt mà bắt hình dong được. Vốn tưởng Hứa Mân chỉ là ỷ vào mình xinh đẹp nên mới kiêu ngạo như khổng tước, ngoại trừ người đẹp trai thì ai cũng chướng mắt, không ngờ cậu ta còn kéo bè kéo cánh bạo lực học đường….. Ôi, cái xã hội này, còn may cậu không bị cậu ta nhắm tới…..”

Thẩm Vân Hề không nói cho Hà Hủ biết chuyện cô bị đám người của Hứa Mân tìm phiền toái, nhìn Hà Hủ đang lắc đầu cảm thán, liền hỏi, “Cậu quen biết hoa khôi?”

“Chỉ biết tên vậy thôi, dù sao người ta cũng là hoa khôi. Tớ cũng chưa từng tiếp xúc với cậu ta, trước khi cậu chuyển trường tới cậu ta còn tìm Thành Ngự vài lần, lâu lâu còn thấy tặng quà cho cậu ấy, tớ thấy nên nhớ kỹ cậu ta.”

“Thành Ngự….. Trước đó từng nhận quà của cậu ta?”

Hà Hủ lắc đầu, “Tuy tớ không thân với Thành Ngự, nhưng tớ đã từng thấy vài lần cậu ấy từ chối không nhận, nhất định là không thích nên mới không nhận quà của cậu ta.”

“Sao thế, ghen à?” Hà Hủ khoác tay lên vai Thẩm Vân Hề, nghịch ngợm chớp mắt, “Yên tâm, Thành Ngự chỉ thích cậu thôi.”

“Cậu đừng nói lung tung….”

“Xấu hổ?” Hà Hủ vừa cười vừa nói, “Hiện giờ cậu ta đã bị kiểm điểm, chắc sẽ không có gan tới quấy rầy hai người nữa, đường tình của các cậu càng thêm thuận lợi ưm ưm….”

Thẩm Vân Hề che miệng Hà Hủ lại, “Cậu còn nói nữa thì tới gọi Trần Tư Duy tới nghe cậu nói được không?”

Hà Hủ trừng mắt, “…..”

Thẩm Vân Hề nhớ tới chuyện xảy ra hôm tiệc tất niên nên thuận miệng nói vậy, nhưng lúc này lại thấy dáng vẻ thẹn thùng của Hà Hủ, cô….. chó ngáp phải ruồi?

Ngày thường Hà Hủ vô cùng hưng phấn với chuyện tình cảm của cô và Thành Ngự, còn thường trêu ghẹo cô, hiện giờ đến lượt cô là người xem, Thẩm Vân Hề phát hiện thật ra bản thân cũng nhịn không được muốn hóng hớt.

Thẩm Vân Hề buông tay ra, “Khai báo thành thật, chuyện của hai người là như thế nào?”

“Thế nào là thế nào? Tớ cùng cậu ấy vô cùng trong sáng, không có gì cả.”

Thẩm Vân Hề không tin, “Quỷ mới tin cậu!”

“Ai nha, thật sự không có gì mà!” Hà Hủ lắc cánh tay Thẩm Vân Hề, “Chẳng lẽ tớ lại gạt cậu?”

Trong ấn tượng của Thẩm Vân Hề, Hà Hủ không tiếp xúc với Trần Tư Duy, khả năng là trước khi cô chuyển trường tới hai người này đã có gì đó?

“Cậu thích Trần Tư Duy?”

Hà Hủ trầm mặc, một lát sau mới trả lời, “Tớ cũng không biết như vậy có tính là thích không.”

“Cậu ấy đang theo đuổi cậu?”

Hà Hủ lắc đầu, “Không có.”

“Các cậu có thân không?’

“Không tính….. là thân lắm?” Hà Hủ có chút ngốc.

Thẩm Vân Hề tiếp tục hỏi, “Cậu ấy đối xử với cậu thế nào?”

“Cũng khá tốt…..”

Thẩm Vân Hề suy ngẫm, hình tượng của Trần Tư Duy trong lòng cô luôn là mặt lạnh độc miệng, dáng vẻ thanh tú văn nhã, nói cũng ít, một lời không hợp liền dỗi người, đặc biệt là Hạng Cần, cho dù thái độ với Thành Ngự khá tốt, nhưng cũng không thay đổi tính cách đến mức nhiệt tình với người khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận