Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thừa dịp thời cơ nhỏ bé này, Thành Ngự lại cúi đầu ngậm lấy đôi môi cửa cô.

Hôn một lát, đầu óc Thẩm Vân Hề trống rỗng, cảm giác tức giận cũng hoàn toàn biến mất.

Buông môi cô ra, Thành Ngự vẫn giữ nguyên tư thế, trán dán lên trán cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt đào hoa ngập nước.

“Tớ đau lòng….”

“Người khác không liên quan gì tới tớ……” Tay Thẩm Vân Hề bị cậu nắm lấy, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô, “Thẩm Vân Hề mới là của tớ, không phải hoa khôi gì đó.”

Rõ ràng đến cả bài tập ngữ văn cũng không làm, vậy mà có miệng lưỡi hoa ngôn xảo ngữ.

Tâm Thẩm Vân Hề vô cùng rối loạn, nhất thời không biết phải làm sao.

Thấy dáng vẻ cô đã hết giận, Thành Ngự ôm Thẩm Vân Hề ngồi vào mép giường, ấn cô ngồi lên đùi mình, dỗ dành, “Nói cho tớ biết đêm nay đã xảy ra chuyện gì.”

Thật ra Thẩm Vân Hề cũng không yếu ớt như vậy, hai vệt đỏ trên mặt cô cũng không tính là vết thương, cô không để trong lòng.

Trước kia từng luyện Tae Kwon Do, vết thương do va đập nghiêm trọng hơn cũng là bình thường.

Chẳng qua, tính chất không giống nhau, trong lòng khó tránh không thoải mái.

Hiện tại sự khó chịu này cũng phát tiết sắp xong rồi.

Vì thế Thẩm Vân Hề kể lại cho Thành Ngự nghe từ đầu đến cuối chuyện xảy ra ở WC.

Hậu quả

Nghe xong, Thành Ngự không nói gì, lúc này trong phòng vô cùng an tĩnh.

Thẩm Vân Hề nắm lấy góc áo cậu, mặt nhỏ ngẩng lên hỏi, “Sao vậy?”

Thành Ngự xoa đỉnh đầu mềm mại của cô, cười cười, “Cậu làm rất tốt, không được nương tay với người muốn bắt nạt mình.”

“Đó là đương nhiên.” Thẩm Vân Hề nâng cằm kiêu ngạo nói.

Thành Ngự nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gần trong gang tấc, ánh mắt khóa chặt vào hai vệt đỏ trên má cô, nói, “Chuyện tiếp theo giao cho tớ là được rồi.”

Sắc mặt cậu lạnh lẽo, Thẩm Vân Hề kéo góc áo cậu, “Cậu muốn làm gì?”

“Tính sổ!”

Thẩm Vân Hề, “……”

Thành Ngự xoa mặt cô, “Cậu không cần lo lắng.”

Thành Ngự ôm cô từ trên đùi mình xuống, cởi áo khoác Thẩm Vân Hề ra, nhấc vạt áo ngủ lên cao.

Đột nhiên bị cậu vén áo lên, Thẩm Vân Hề ngơ người, xấu hổ, vội không ngừng kéo áo xuống, “Cậu cậu, cậu muốn làm gì!”

Nhưng chút phản kháng này của Thẩm Vân Hề không có tác dụng, một tay Thành Ngự nắm chặt góc áo, một tay chế trụ cô lại.

Trên da thịt trắng nõn như sữa bò không có dấu vết gì, Thành Ngự cuối cùng cũng buông tha vạt áo của cô.

Thẩm Vân Hề hiểu được ý của cậu, nhưng ngực dưới bị cậu nhìn rõ ràng dưới ánh đèn sáng ngời như vậy khiến cô vô cùng thẹn thùng, đỏ mặt lo chỉnh lại quần áo.

Thành Ngự cảm thấy buồn cười, cũng không trêu chọc cô, nhắc nhở, “Khuya rồi, lên giường ngủ thôi.”

Thẩm Vân Hề quay người xốc chăn lên, bò lên giường.

Thành Ngự cúi người giúp cô dịch lại góc chăn, sau đó đứng lên chuẩn bị xoay người, bỗng nhiên tay trái bị bàn tay nhỏ nắm chặt.

Thẩm Vân Hề ngẩn ra một giây, buông tay ra, không hé răng nói lời nào.

Vừa rồi thấy cậu muốn đi, theo bản năng cô liền duỗi tay nắm tay cậu, sau khi xúc động xong nhất thời cũng không biết nên nói gì.

Chẳng lẽ muốn cậu ở lại ngủ cùng nhau? Hình như cũng không phải ý này.

Đã cùng nhau ngủ rất nhiều lần, nhưng mỗi lần không phải là sau khi làm rồi ngủ cùng nhau thì cũng là sau khi làm mỗi người ngủ một giường…..

Đêm nay cậu không đi, chờ lát nữa cậu ôm ấp hôn hít rồi lại nhịn không được thì phải làm sao?

Trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, Thành Ngự không có những suy nghĩ phức tạp như trong lòng Thẩm Vân Hề, nhưng cậu tựa hồ cảm nhận được sự ỷ lại của cô với mình.

Cậu hơi mỉm cười, nắm lấy bàn tay đang lộ ở ngoài chăn, cúi đầu hôn lên, sau đó nhét lại vào trong ổ chăn.

Thành Ngự khom người để một nụ hôn rơi xuống giữa mày Thẩm Vân Hề.

Theo động tác cuối cùng của cậu, Thẩm Vân Hề khép mắt lại, đôi môi mềm mại rời đi, cô nghe được giọng nói trầm thấp truyền tới, “Ngoan ngoãn ngủ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận