Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Để cậu khóc, là tớ không tốt….”

Cảm nhận được đôi môi mềm mại khẽ hôn lên đuôi mắt, gương mặt, cằm, đã lâu không thân mật, cơ thể Thẩm Vân Hề run rẩy, cảm giác quen thuộc bị đánh thức khiến cô muốn thân mật càng nhiều hơn.

Tay cô nắm lấy áo Thành Ngự, nhón mũi chân, dán lên môi cậu, đồng thời nhắm mắt lại.

Trong giây đó, Thành Ngự ôm eo Thẩm Vân Hề kề sát vào mình, vội vàng ngậm lấy đôi môi đỏ bừng của cô.

Bọn họ khát vọng nhau như vậy.

Khát vọng tâm của nhau, khát vọng cơ thể nhau.

Không biết từ khi nào, hai người hôn, từ cạnh cửa chuyển tới trên giường Thẩm Vân Hề.

Môi lưỡi giao triền, quần áo hỗn độn, hôn đến quên mình.

Cho tới khi phát hiện bụng nhỏ có lửa nóng, hạ thân cứng đến trướng đau, Thành Ngự mới miễn cưỡng tỉnh táo lại, gian nan rời đi từ trên người cô.

“Thành Ngự…..” Lực đạo đè nặng lên thân thể biến mất, Thẩm Vân Hề mơ hồ mở mắt ra nỉ non một tiếng, cánh tay ôm chặt lấy eo Thành Ngự không buông.

“Ngoan, tớ cần phải trở về.”

Cô vẫn để ý tới cậu, vì cậu mà đau lòng, vì cậu mà khóc, vậy là đủ rồi.

Tương lai còn dài, cậu có thể chờ.

Thành Ngự thở hổn hển, lấy tay đang ôm eo mình ra, đứng lên chỉnh cổ áo.

“Cậu định trở về thế nào?” Thẩm Vân Hề ngồi dậy theo.

Chẳng lẽ cậu muốn trèo từ ban công xuống?

Thành Ngự đúng thật là định trở về theo đường cũ.

Cậu tới đây không phải muốn làm tình với cô.

Vốn dĩ cô vì chuyện của cha mẹ nên mới luẩn quẩn trong lòng, cậu sao có thể ích kỷ đến nhà cô làm loại chuyện này?

Thành Ngự đi về phía ban công, không quay lại nhìn cô, âm thầm điều chỉnh hơi thở.

Thẩm Vân Hề nóng nảy, sợ cậu rời đi, cũng không muốn cậu rời đi, vội xuống giường giữ chặt Thành Ngự, cầu xin, “Quá nguy hiểm, đi cửa lớn được không?”

“Không sao, cậu yên tâm.”

“Không được.” Thẩm Vân Hề biết cậu là vì suy nghĩ cho cô, kiên trì nói, “Tớ sang phòng của ba mẹ, sau đó cậu lặng lẽ mở cửa rời đi, đừng trèo từ ban công xuống được không? Tớ sẽ lo lắng.”

Thẩm Vân Hề nói xong liền muốn ra mở cửa phòng.

Thành Ngự giữ chặt cô, “Quần áo….. cậu sửa sang lại một chút.”

Thẩm Vân Hề cúi đầu nhìn, cổ áo bị lệch sang một bên, lộ ra hơn phân nửa bả vai.

Cô cắn môi, đến trước gương trong phòng, chỉnh lại mái tóc có chút rối cùng váy trên người.

Mắt có chút sưng, cô chỉnh mái trên trán để che lấp đi, bảo đảm nhìn không có gì bất thường mới mở cửa đi ra ngoài.

Từ trong nhà ra chỉ thấy ánh đèn rải rác trong tiểu khu, đã không còn bóng dáng của Thành Ngự.

Trong lòng Thẩm Vân Hề hoảng hốt, đi ra trước cổng nhìn quanh bốn phía.

Mắt cô vô tình nhìn qua chỗ dưới ban công phòng mình, phát hiện nơi đó có một thân ảnh cao lớn.

— Là Thành Ngự.

Cậu đứng ở đó, đèn phòng ngủ cô đã tắt, mà cậu cứ đứng đó, ngẩng đầu nhìn cửa sổ đen nhánh.

Thẩm Vân Hề chạy tới, nhào vào trong lòng cậu.

“Thành Ngự…..”

Ở bên cậu (H)

Thành Ngự ngẩn người, sau khi phục hồi tinh thần, cậu ôm lấy cô, ánh mắt chứa đầy sự vui mừng.

“Sao cậu lại xuống đây?”

Thẩm Vân Hề ngẩng đầu nhìn cậu, nghiêm túc nói, “Ở bên cậu.”

Cô luyến tiếc để Thành Ngự rời đi một mình, ý nghĩ muốn ra ngoài càng ngày càng mãnh liệt, vì thế nháy mắt cô đã nghĩ xong lời nói dối ba mẹ để tìm cậu.

Thành Ngự nghe xong, cậu không nói gì, chỉ là cánh tay đang ôm eo cô siết chặt hơn.

Đôi mắt thâm thúy của cậu bình tĩnh nhìn cô, như đang che giấu gợn sóng mãnh liệt dưới đáy biển, cũng như sự khắc chế đang lung lay sắp đổ.

Dọc theo đường đi, hai người đều không hẹn mà cùng im lặng, một trái một phải, hai bàn tay đan chặt vào nhau.

Ban đêm giữa hè nóng nực, bàn tay hai người dần tỏa ra một tầng mồ hôi mỏng.

Thẩm Vân Hề không biết đang đi đâu, thấy Thành Ngự dắt mình vào cửa khách sạn cô cũng không nói gì, chỉ ngoan ngoãn đi theo sau cậu, vô cùng ỷ lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận