Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu từng bước đi đến gần cô.

Cảm giác hoảng loạn lại dâng lên, yết hầu Thẩm Vân Hề như bị chặn lại, nhất thời quên mất mình muốn nói gì.

“Không muốn nói gì với tớ?”

Thành Ngự đi tới trước mặt Thẩm Vân Hề, vây cô vào lòng, trầm giọng tiếp tục hỏi, “Không nghe điện thoại, không trả lời Wechat, hờ hững, tránh tớ….. Cậu học được bạo lực lạnh học được từ khi nào thế? Cậu muốn…..”

Bản năng khiến Thẩm Vân Hề nhanh chóng đưa tay lên che miệng Thành Ngự lại, không cho cậu tiếp tục nói.

Cô tựa hồ đã đoán được hai chữ chưa nói xong kia.

Cô không muốn nghe thấy nó.

Nghĩ tới đây, mũi chua xót, Thẩm Vân Hề nhìn chằm chằm vào xương quai xanh của cậu, phủ nhận, “Tớ không có…..”

Trong lời nói mang theo chút nghẹn ngào, sau khi phủ nhận mới bừng tỉnh phát hiện ‘tứ tông tội’ này đích xác tồn tại, lập tức gấp đến mức không biết nói gì, nước mắt đảo quanh hốc mắt.

Không thừa nhận thì thôi, còn ấm ức.

Thành Ngự cảm thấy bị đè nén, nhìn đôi mắt ngập nước của cô, lại không biết nên làm thế nào cho phải, nhụt chí lui về phía sau một bước, tầm mắt nghiêng về một bên, không nhìn cô nữa.

Động tác của cậu khiến Thẩm Vân Hề hiểu lầm cậu muốn rời đi, vội vàng nắm lấy tay cậu.

Bàn tay cậu có cảm giác thô ráp khác thường, Thẩm Vân Hề cúi đầu nhìn, vài chỗ trên bàn tay có vết thương, có chỗ bị trầy da phiếm chút tơ máu, nước mắt trong hốc mắt Thẩm Vân Hề rơi xuống, từng giọt nhỏ lên lòng bàn tay Thành Ngự.

Khát vọng

“Đau không?” Thẩm Vân Hề nghẹn ngào hỏi, nhất định là lúc bò lên ban công bị thương, cô vừa áy náy vừa đau lòng, khóc thút thít, “Đều do tớ……”

Phòng Thẩm Vân Hề ở tầng hai, ban công không có mái che, trước khi lên Thành Ngự đã quan sát kỹ càng, phòng Thẩm Vân Hề đang sáng đèn, rèm cửa cũng chưa kéo lại, có thể nhìn thấy một góc trong phòng, ảnh ngược của cô hiện trên cửa sổ…..

Sau khi xác định được vị trí, cậu quan sát bốn phía, phát hiện có thể trèo lên ban công phòng cô từ một chỗ rẽ ở hàng rào.

Cậu có một loại xúc động nhất định phải gặp được Thẩm Vân Hề, lại còn đã tới dưới nhà cô, cô không xuống dưới, cậu liền đi lên.

Bàn tay bị góc gạch bén nhọn làm bị thương, Thành Ngự cũng không có cảm giác đau đớn, một chút thương này còn không bằng nỗi phiền muộn cùng sự khó chịu trong lòng cậu một tháng qua.

Lúc này thấy Thẩm Vân Hề khóc không ngừng, tâm cậu cũng đau nhói, không thể chịu đựng được.

Hầu yết Thành Ngự khẽ nhúc nhích, nhịn không được nắm ngược lại tay cô, gắt gao ấn cô vào trong lòng mình.

“Không đau.” Thành Ngự nắm tay Thẩm Vân Hề để lên ngực trái, gian nan mở miệng, “Cậu không để ý tới tớ, nơi này mới đau.”

Cảm nhận được trái tim trong lồng ngực cậu đang đập, đầu Thẩm Vân Hề tựa vào ngực Thành Ngự khóc, vừa khóc vừa giải thích, “….. Không phải tớ cố ý không để ý tới cậu….. Tớ…. Tớ cũng không biết nên đối mặt với cậu thế nào….. Nhớ tới những ngày tớ sống vui vẻ, ba lại nằm trong bệnh viện chịu đựng đau đớn…. Tớ, tớ liền không có tâm tình….. Hu hu tớ sợ ba lại tái phát bệnh lần nữa…..”

Trong lòng Thành Ngự chua xót.

Cậu biết, cậu đều biết.

Cho nên cậu cho Thẩm Vân Hề có thời gian để cô cùng người nhà đoàn tụ.

Nhưng hiểu là một chuyện, thái độ lãnh đạm của cô kích thích tới cậu.

Không liên lạc nhiều ngày như vậy, trái tim ngày đêm đều nôn nóng bất an.

Giống như hiện tại, cô ở trong lòng cậu khóc không thành tiếng, cơn tức giận tích lũy nhiều ngày cũng bị nước mắt cô dập tắt luôn rồi.

Giờ phút này Thành Ngự chỉ nghĩ an ủi cô, cho cô dựa vào.

“Là tớ không tốt, là tớ trêu chọc cậu trước.”

Trong thanh âm khàn khàn mang theo chút trầm trọng, Thẩm Vân Hề nghe được càng thêm khổ sở, đột nhiên lắc đầu, “Không, không phải…..”

Giọng nghẹn ngào, khụt khịt trong lòng Thành Ngự, “Cậu tốt nhất….”

Thành Ngự kéo đầu cô ra từ trong lòng mình, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, thấy đôi mắt cô đã khóc đến đỏ bừng, cậu nhịn không được nâng mặt cô lên, cúi đầu, liếm đi từng giọt nước mắt trên mặt cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận