Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tất cả những ai mắc lỗi đều được gửi đến đó – Viện nghiên cứu.

Nghe đồn những người bị bắt đến nơi đó, sống không bằng chết, cuộc sống ngay cả súc vật cũng không bằng.

“Quên mất, người tháo bộ đồng hồ đếm ngược sẽ bị coi như tự động bỏ cuộc thi.”

Sau khi nhìn thấy tất cả mọi người đã được phát dao găm đầy đủ, huấn luyện viên trực tiếp dẫn mọi người đến phòng thi.

Trước mặt là cánh cửa sắt đen kịt uy nghiêm, xung quanh tường được bao bọc bởi một lớp lưới điện cao áp. Không khí uy nghiêm khiến người ta cảm thấy áp lực, làm cho thần kinh đang buông lỏng của mọi người lập tức trở nên căng thẳng.

Xác sống đang lang thang dường như ngửi thấy mùi người sống, mạnh mẽ ngẩng đầu, khuôn mặt chứa đầy chất lỏng sền sệt, cái miệng kéo to tận ra sau hai má, hàm răng còn dính nước bọt chảy dọc ra ngoài.

Những xác sống chậm rãi đứng lên, trong cổ họng còn phát ra những tiếng gầm nhẹ như nhổ đờm, dùng đôi mắt màu trắng xám như bụng cá chết nhìn chằm chằm mọi người bên ngoài cửa sắt, vươn hai cánh tay bị nhuốm máu đỏ, loạng choạng đi về phía bọn họ.

Đây mới chỉ là những xác sống bình thường, nhưng chỉ riêng về số lượng thôi cũng đủ khiến da đầu tê dại.

“Ai muốn từ bỏ vẫn còn cơ hội.”

Lời này vừa thốt ra, lập tức đã có mười mấy người ném con dao găm xuống đất, tháo bộ đồng hồ đếm ngược ra, bỏ chạy thục mạng.

“Hừ, bọn rác rưởi.” Người đàn ông cơ bắt cường tráng kinh thường mấy kẻ đang chạy trốn: “Các ngươi cũng muốn chạy sao?”

“Không… John… Chúng tôi đâu có chạy…”

Mấy người bên cạnh bị hắn áp bức, bất đắc dĩ chỉ có thể che dấu đi nỗi sợ hãi trên mặt, vội vàng tỏ vẻ mình không muốn chạy.

Người đàn ông cơ bắp lúc này mới hài lòng.

“Có sợ không? Nếu sợ thì ôm lấy anh.”

Hơi thở ấm áp nhuộm đỏ vành tai trắng nõn của cô, ánh mắt của Cố Thị nóng lòng muốn thử, chỉ cần Lý Tuy Biện nói sợ, anh lập tức ôm lấy cô, gắt gao khảm cô vào lòng mình.

Lý Tuy Biện lười anh một cái, nói: “Nói cho biết, anh xem tiểu thuyết ít đi thôi. Anh không nghe lời em, nhìn xem thiết lập của anh sụp đổ hết rồi.”

“Muốn hôn.”

Trước mặt mọi người đòi hôn! Quá trơ trẽn!

Nhưng! Nhưng cũng rất dễ thương!

Vâng, ta hôn (○’ε′○)

Lý Tuy Biện nhanh chóng quan sát xung quanh, thừa dịp không có ai chú ý đến bọn họ, đem môi dán lên, chạm nhẹ một cái rồi nhanh chóng rời đi.

Sói con đòi sữa thật là muốn mạng người.

***

“Được.”

“Ba.”

“Hai.”

“Một.”

“Bắt đầu.”

Huấn luyện viên ra hiệu lệnh, những người đứng gần cửa sắt xông vào đầu tiên. John ôm ngực nhìn bọn họ, cười lạnh.

“Một đám ngu xuẩn!”

Xác sống lảo đảo đi tới, sau khi nhóm người đầu tiên vọt vào, đám xác sống lao vào phía họ. Từng tầng tầng lớp lớp tang thi vây quanh, gặm nhấm cơ thể con người. Máu tươi dần dần lan rộng, thẩm thấu vào dưới lớp đất.

Những kẻ định cất bước vào yên lặng thu chân.

“Chuẩn bị xong hết chưa?”

“Hoàn hảo, ok!”

“Ha.”

Cố Thị khẽ cười thành tiếng, xuyên qua đám người, dao găm xoay một vòng, lưu loát gọt đứt đầu xác sống.

Động tác của anh rất nhanh, nhiều lúc không cần nhìn cũng có thể giết chết xác sống một cách vô cùng chính xác.

Lý Tuy Biện cách anh chỉ năm bước chân, nhưng pham vi xa nhất cũng chỉ giới hạn trong năm bước.

Dao găm bị cản trở do cắm vào yết hầu. Bởi vì đánh giá sai độ dày của da nên không thể giết chết được xác sống. Móng tay màu xanh trắng sắc bén vươn về phía cô, cũng may nhờ vào kinh nghiệm từ cơ thể nhờ rèn luyện lâu dài, cô theo bản năng nghiêng đầu né tránh. Cố gắng dùng sức rút dao găm ra rồi lại nhanh chóng cắm vào, lúc kéo dao găm ra còn mang theo một ít chất lỏng màu xanh biếc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận