Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Biểu tình trên khuôn mặt mỗi người vô cùng hung ác, luôn có sự đề phòng đối với những người bên cạnh. Ngẫu nhiên cũng có mấy người phụ nữ ăn mặc hở hang dựa vào đàn ông.

Liễu Vô Ngôn thân hình mềm nhũn bám chặt lấy người đàn ông bên cạnh, mùi mồ hôi thối từ trên người gã đàn ông này bốc ra khiến cô ta chán ghét nhíu mày.

Nếu như không phải kẻ này là người có tỷ lệ lớn được thông qua tuyển chọn thì cô ta nhất định sẽ không lựa chọn lấy lòng hắn.

Cô ta nheo mắt phượng đánh giá mọi người xung quanh. Đột nhiên ánh mắt cô ta đặt trên người một đôi nam nữ.

Người đàn ông có diện mạo vô cùng đẹp, quan trong hơn nữa là trên người hắn ta có khí thế của cường giả. Cô ta mị hoặc liếm môi, trong mắt hiện lên một tia nắm chắc chiến thắng. Tuy nhiên, khi chuyển mắt sang người phụ nữ đứng bên cạnh, sắc mặt cô ta bỗng chuyển sang dữ tợn.

Tại sao cô ta lại ở đây?!

Lý Tuy Biện cố gắng kéo cánh tay đang ôm eo mình xuống nhưng không có kết quả đành phải tùy ý hắn.

Bỗng nhiên một ánh mắt mãnh liệt khiến cô phải nhìn qua, đó là một người phụ nữ có đôi mắt phượng đang nhìn thẳng mình, biểu cảm trên khuôn mặt không quá đẹp.

Nhưng cô cũng chỉ thản nhiên liếc mặt một cái rồi thu hồi lại tầm mắt.

Biểu tình của Liễu Như Ngôn càng thêm khó coi, cô ta hít một ngụm khí, thầm mắng trong lòng.

Bộ dạng thật giống như tiện nhân, hóa ra cũng chỉ là một con tiện nhân!

Trại huấn luyện ————————

“Lát nữa sẽ có người phát cho mỗi người một con dao găm. Ngoài con dao găm này ra, tất cả những thứ khác đều không được phép dùng đến. Sẽ có người chuyên môn lục soát người, một khi phát hiện ra ai tàng trữ đồ vật khác sẽ trực tiếp bị hủy bỏ tư cách tuyển chọn. Cho mấy người năm phút để kiểm tra.”

Huấn luyện viên vừa nói xong, sắc mặt một vài người bỗng thay đổi. Bọn họ cắn răng do dự vài giây, không cam lòng đem những thứ không nên có trên người ném đi.

Năm phút trôi qua, huấn luyện viên vẫy tay, mấy binh lính sau khi nghiêm chào bắt đầu lục soát toàn bộ cơ thể mỗi người, ngoại trừ hai người Cố Thị.

(Binh lính: Ánh mắt Cố thượng tướng thật đáng sợ…)

“Báo cáo! Có mười người cất giấu vũ khí!”

“Đuổi ra ngoài.”

“Vâng!”

Trong số những người bị kéo ra ngoài, có người hùng hùng hổ hổ, nhưng cũng có vài người vô cùng hối hận, khóc lóc xin thêm một cơ hội khác.

Dưới ánh mắt chăm chú của huấn luyện viên mặt không đổi sắc, tất cả mọi người cũng đều trở nên thành thật. Ngay cả những người phụ nữ yếu đuối không xương cũng bắt đầu thành thành thật thật buông người đàn ông của mình ra, đứng nhìn thẳng.

Huấn luyện viên hài lòng gật đầu, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, tiếp tục nói: “Đợi lát nữa sau khi lấy được dao găm sẽ được mang theo đồng hồ đếm ngược. Sau đó đích thân tôi sẽ dẫn đường, trong vòng hai mươi phút sau khi tiến vào không được tự giết lẫn nhau. Mấy người không cần mang theo ý nghĩ giết người, dù sao thì chúng tôi cũng không biết.”

Hắn liếc mắt nhìn mấy người đang cười lạnh bên góc tường, nói: “Trong vòng hai mươi phút, chỉ cần mấy người tự ý giết người, đồng hồ đếm ngược sẽ truyền lại thông tin đến phía cảnh sát, chỉ cần sau khi các ngươi đi ra ngoài sẽ có người dẫn các ngươi đến một nơi khác tốt hơn, nhưng các ngươi sẽ không muốn đi đâu.”

Có hơi sợ hãi, nơi đó dù sao cũng không phải là phòng giam bình thường mà là nơi nghiên cứu chế tạo thuốc dùng để đối phó với xác sống, luôn cần vật thí nghiệm còn sống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận