Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đó chính là lối thoát tinh thần mà anh đang cố gắng tìm kiếm cho sự hoang mang của mình trong những ngày qua, hiển nhiên là đã bị cô nhìn thấy.

Khi anh nhìn vào mắt cô một lần nữa, anh đã tinh ý bắt gặp ánh sáng mong đợi đang lóe lên dưới đáy hồ trong vắt.

Tất nhiên Chu Tĩnh Vũ biết Thành Dao đang mong đợi điều gì.

Anh đưa tay lên xoa huyệt thái dương, mặc dù còn hơi chóng mặt nhưng dưới sự chăm sóc của Thành Dao, cơ thể anh cảm thấy tốt hơn rất nhiều.

Cô ấy đang khẩn thiết mong chờ, mình hẳn là nên tặng cho cô ấy thứ gì đó, coi như làm phần thưởng đi.

“Em dám nhìn trộm sách của tôi khi chưa có sự cho phép, tôi nghĩ thứ em nên nhận được không phải là phần thưởng, mà là sự trừng phạt.”

Người đàn ông ngồi thẳng người, một giây lấy lại khí thế kiểm soát toàn cuộc.

Thành Dao đã sớm quỳ xuống bên cạnh chân Chu Tĩnh Vũ.

“Tự em nói cho tôi biết, tôi nên trừng phạt em như thế nào?” Người đàn ông duỗi tay ra, nghịch một lọn tóc của cô, giọng điệu thản nhiên.

“Làm ơn, làm ơn đánh mông của em đi, cảnh sát Chu.” Thành Dao nói.

—-

(*)Hay còn gọi là “Học thuyết Sade” – Một cuốn sách về bạo dâm và khổ dâm: trình bày một cách trần trụi mặt xấu xa của bản chất con người, đặc biệt là miêu tả sự trụy lạc về tình dục, hoặc những người có xu hướng thích tra tấn tình dục người khác.

________

Chu Tĩnh Vũ vỗ vỗ đùi, “Đứng lên, nằm sấp xuống đây.”

Trong mắt Thành Dao lóe lên một tia kinh hỉ không hề che giấu, cô lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn nằm bò lên đùi của anh.

Hô hấp của Chu Tĩnh Vũ bắt đầu dồn dập, nóng rực.

Trước khi Thành Dao nằm xuống, cô đã kéo váy của mình lên. Chiếc quần lót nhỏ có đính nơ con bướm mà anh từng nhìn thấy qua, bao vây lấy cặp mông tròn trịa vểnh lên của cô, vừa muốn kháng cự vừa muốn nghênh đón anh, cầu xin sự ưu ái của anh.

Tay Chu Tĩnh Vũ hơi run rẩy, không biết là hưng phấn hay là lo lắng.

Anh đặt bàn tay lên hông cô vuốt ve, “Thật xinh đẹp.”

Là lời khen tự đáy lòng.

Tiếp theo đến phần eo trơn bóng, anh dùng sức ép xuống khiến cặp mông Thành Dao vểnh cao hơn nữa. Giây tiếp theo, tay còn lại đưa cao lên, vung mạnh xuống.

Cú đánh đầu tiên vang lên giòn giã, xuyên qua màng nhĩ của Chu Tĩnh Vũ, giống như tràng pháo hoa bay lên cao rồi nổ mạnh.

Thành Dao khẽ rên một tiếng, khiến bờ đê ở sâu trong tim anh lập tức sụp đổ, kích thích, nóng bỏng, ẩm ướt, một đợt máu nóng xông vào não bộ.

Chu Tĩnh Vũ chụp lấy mông Thành Dao mà nhào nặn, sau đó lại đánh thêm một cái nữa.

“Ngay từ đầu cố ý không kéo rèm cửa để câu dẫn tôi, em là đồ nít ranh hư hỏng có phải không, hửm?”

Người đàn ông này quả thực là người lành nghề, ngay cả lời giáo huấn đầu tiên của anh cũng đã hùng hồn như vậy.

“Em…là em.” Thành Dao nhỏ giọng nức nở.

Trên mông lại đón nhận thêm vài cái tát nảy lửa.

“Mấy ngày nay đi ra ngoài cũng không báo cho tôi biết, làm cho tôi lo lắng, có phải rất không ngoan hay không?”

Chát chát chát —

Có lẽ các tội danh tưởng tượng cũng có thể khiến Thành Dao thêm phấn khích.

Lời quở trách của Chu Tĩnh Vũ nghe có vẻ như người chủ đang lo lắng cuối cùng cũng tìm thấy con mèo nhỏ trốn chạy khỏi nhà, vừa tức giận vừa đau lòng.

Thành Dao bị loại ý thức này chi phối, buột miệng thốt lên: “Ahh…em sai rồi, chủ nhân, sau này không dám nữa!”

Động tác trên tay Chu Tĩnh Vũ dừng lại, “Em vừa nói cái gì?”

“Cái gì?” Thành Dao hỏi ngược lại, nghe như cái máy lặp.

Người đàn ông tức giận đến mức bật cười, lại giơ tay đánh vào mông cô một cái, “Vừa rồi em gọi tôi là gì?”

Vành tai Thành Dao đỏ bừng, cô vùi mặt vào ga trải giường của Chu Tĩnh Vũ, nhỏ giọng nói: “Chủ nhân.”

Chát chát chát —

Bàn tay rơi vào bờ mông, tát đỏ bừng một mảnh da, Thành Dao không khỏi giãy giụa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận