Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tựa vào tường hít thở mấy hơi rồi trở về phòng, ngã lên giường, kéo nửa tấm chăn lông lên quấn lấy thân thể, mê man chìm vào giấc ngủ.

Không biết ngủ bao lâu, Chu Tĩnh Vũ cảm giác được có người đang nhẹ nhàng lay anh.

Anh cố gắng mở mắt ra, lập tức nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Thành Dao.

“Tại sao đi ngủ mà không đóng cửa?” Cô hỏi, “Cho dù là cảnh sát thì cũng không nên lớn gan như vậy.”

Mặt Chu Tĩnh Vũ vẫn đỏ như lửa đốt, Thành Dao vươn tay sờ trán anh, “Anh bị bệnh ạ? Đã uống thuốc chưa?”

Người đàn ông gật đầu trước, sau đó lại lắc đầu.

Thành Dao cau mày nhìn anh.

Chu Tĩnh Vũ nói dối, anh cố ý nói rằng mình không uống thuốc, giống như khi còn nhỏ, cố ý làm cho bệnh nhẹ ngày càng nghiêm trọng hơn để có được sự quan tâm chăm sóc của gia đình.

Nhìn thấy ánh mắt trách móc của Thành Dao, anh ngược lại cảm thấy có chút vui mừng.

________

Thành Dao thở dài, “Chờ em một chút.”

Nói xong cô xoay người đi ra ngoài, lúc quay lại cầm theo một gói thuốc, còn có mì sợi, trứng gà và mấy thứ linh tinh khác.

Sau đó cô đưa thuốc và ly nước cho Chu Tĩnh Vũ rồi thu dọn vài cuốn sách mà anh vứt rải rác ở đầu giường, miệng liên tục lải nhải, “Đã lớn đầu như vậy rồi, sinh bệnh không biết uống thuốc, đi ngủ cũng không đóng cửa, sách báo lung lung trên giường cũng không biết dọn. Anh không biết xấu hổ sao?”

Nước trong ly thật ấm, Chu Tĩnh Vũ uống vài ngụm lớn, đáy lòng cũng ấm lên.

Thành Dao ngồi cạnh giường, nhét chăn cho anh rồi nói: “Anh ngủ một lát đi. Em đi nấu cho anh một bát mì.”

Chu Tĩnh Vũ mở miệng, nhưng cái gì cũng không hỏi ra, chỉ rầu rĩ “ừm” một tiếng rồi ngoan ngoãn nằm xuống.

Đang mơ màng, anh cảm giác có một bàn tay nhỏ bé đang vươn tới sờ sờ vào trán mình.

Anh vừa mở mắt ra, giọng nói mang theo nét dò hỏi của Thành Dao vang lên: “Dậy ăn chút gì đó?”

Cô bưng ra một cái bát to, sợi mì mỏng dài thơm phức, phía trên có hai quả trứng luộc bóng loáng.

Chu Tĩnh Vũ nhận lấy rồi ăn như hổ đói.

Sau khi nuốt xuống ngụm nước mì cuối cùng, đầu anh đã toát đầy mồ hôi hột.

Thành Dao che miệng cười, “Lần này cơn sốt nhất định sẽ hạ nhiệt.”

“Thực xin lỗi.” Chu Tĩnh Vũ bỗng nhiên mở miệng, âm mũi hơi nặng.

Thành Dao sửng sốt, “Gì cơ?”

“Ngày đó, tôi không để ý đến cảm nhận của em…chắc là em tức giận lắm đúng không? Tôi xin lỗi.”

Thành Dao hiểu anh đang nói đến việc gì, nhưng vẫn hoang mang chớp chớp mắt mấy cái, “Em tức giận hồi nào?”

Chu Tĩnh Vũ xấu hổ hắng giọng, “Tối hôm đó em kéo rèm cửa. Mấy ngày nay em đều tránh mặt tôi.”

Thành Dao cong mắt, “Ngày đó lúc em rời đi, em có nói sẽ đi tập huấn ở nước ngoài một tuần, anh quên rồi sao?”

Trên mặt Chu Tĩnh Vũ lộ ra một tia kinh ngạc.

Không phải là anh quên, lúc đó đầu óc anh đang quay cuồng sau cơn cao trào, anh căn bản hoàn toàn không nghe thấy cô nói gì.

Thành Dao đột nhiên cắn cắn môi dưới, trên má ửng hồng, “Em rất nghe lời mà, cảnh sát Chu, là anh kêu em đóng rèm cửa sổ lại. Em ngoan như vậy, anh không có phần thưởng cho em sao?”

Giọng cô đột nhiên thấp xuống, giống như tiếng nỉ non của một con vật nhỏ, mang theo nét ngây thơ.

Chu Tĩnh Vũ chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn, cổ họng khô khốc.

Hóa ra là như vậy.

Cô ấy là một em bé ngoan, bây giờ cô ấy đang đòi anh cho phần thưởng mà cô ấy xứng đáng được có.

“Em muốn phần thưởng gì?” Chu Tĩnh Vũ mất một lúc mới tìm được giọng nói của mình, nghe vào tai Thành Dao đã khôi phục lại sự trầm thấp như cũ.

“Anh phải biết chứ, cảnh sát Chu, giống như nội dung bên trong cuốn sách mà anh đã đọc.” Thành Dao giảo hoạt nhìn anh một cái.

Chu Tĩnh Vũ hơi giật mình.

Một trong những cuốn sách mà Thành Dao vừa giúp anh cất đi, ngoại trừ một vài cuốn có nội dung về luật pháp và tâm lý, còn có một cuốn…”Chủ nghĩa bạo dâm trong thế giới hiện tại*”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận