Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(S&M hoặc SM, bắt nguồn từ Sadism – bạo dâm và Masochism – khổ dâm)

“Sự hiểu biết của em có lẽ theo nghĩa hẹp như ở đây đã viết. Em nghĩ đây là sở thích của một người, và cũng không khác biệt với những sở thích khác. Miễn là cả hai bên đều cảm thấy sung sướng khi tham gia trong suốt quá trình hoạt động SM, đây là vấn đề cá nhân và không ảnh hưởng đến người khác, không có gì đáng trách.”

“Cảnh sát Chu, em rất thích anh.” Thành Dao nhạy bén bắt được sự biến hóa nhỏ trên vẻ mặt của Chu Tĩnh Vũ, “Xin đừng hiểu lầm, ý em là, anh là một đối tác trò chơi tốt.”

“Sau hai lần trải nghiệm này, nếu anh thích, chúng ta cũng coi như tìm được phương thức tốt nhất để giảm bớt căng thẳng cho nhau. Anh có nghĩ vậy không?”

“Trong cuộc sống thường ngày, cũng xin cảnh sát Chu hãy yên tâm. Em sẽ không tiết lộ một tí tẹo nào cho bất kỳ ai, bên ngoài chúng ta chính là hàng xóm của nhau, hoặc nếu anh muốn tốt hơn, em cũng có thể giả vờ như không biết anh.”

Sau khi Thành Dao nói xong, cô yên lặng chờ đợi câu trả lời của Chu Tĩnh Vũ.

Chu Tĩnh Vũ thực sự không ngờ Thành Dao lại nói ra lời như vậy.

Trò chơi không xen lẫn cảm xúc, hoàn toàn là “sở thích cá nhân” và “hoạt động giải tỏa”, thậm chí cô ấy còn nghĩ cách ứng xử trong cuộc sống hàng ngày để không liên quan gì đến anh.

Anh nhất thời cảm thấy có chút mỉa mai và mất mát, nhớ lại những điều mà anh đã suy nghĩ trước đây, giống như một kẻ ngốc. Người ta căn bản không có ý định làm phức tạp sự việc.

Đều là đàn ông và phụ nữ trưởng thành, mối quan hệ của họ đơn giản chẳng qua là một lớp thêm “không điển hình” so với những thứ bình thường khác mà thôi.

“Một đối tác trò chơi sao?” Chu Tĩnh Vũ kéo khóe miệng, “Tốt lắm.”

Đối tác trò chơi?

Thành Dao thực sự là một người xuất sắc.

Giờ làm việc và nghỉ ngơi của cô và Chu Tĩnh Vũ đều là sáng 9 chiều 5, hai người có thể gặp nhau ở nhà lúc buổi tối, hiển nhiên sẽ có những màn củi khô lửa cháy.

Thành Dao có bạn ở ghép nên không tiện, cho nên Chu Tĩnh Vũ đã để lại cho cô một cái chìa khóa nhà anh.

“Em có thể giặt quần áo bất cứ lúc nào.” Anh nói.

Thành Dao cười đến vui vẻ và chân thành, “Cảm ơn anh, cảnh sát Chu.”

________

Cô vẫn chưa quen gọi anh bằng tên, Chu Tĩnh Vũ cũng không sửa lời cô nữa.

Có thể là do gọi tên quá thân mật, đây là Thành Dao lịch sự nhắc nhở anh phải giữ khoảng cách bên ngoài trò chơi.

Theo quan điểm của cô, khi tiến vào vai diễn, bất kể là bị đánh hay bị chịch, cô đều phải gọi anh là “chủ nhân” và anh được anh đáp lại là tốt nhất.

Là vậy sao?

Chu Tĩnh Vũ nghĩ.

Thậm chí Thành Dao còn giới thiệu cho anh một số trang web nước ngoài cần phải leo thang* để đọc, “Nội dung ở đây sống động và nhiều hình ảnh hơn cuốn sách của anh nhiều.”

Quả thật, ngoài kiến ​​thức lý thuyết, có rất nhiều giới thiệu về các công cụ và quy trình cụ thể.

Chu Tĩnh Vũ trốn đi xem trộm. Từng câu từng chữ như đánh thẳng vào nội tâm anh, giống như là một người bạn quen biết từ nhỏ nhưng đã xa cách quá lâu, về sau khi lớn lên rồi mới may mắn tìm lại được chính mình.

“Em đây có tính là đang truyền bá nội dung đồi trụy không? Liệu em có bị cảnh sát bắt không nhỉ?” Cô trần truồng nằm trên giường hỏi anh, cắn cắn cánh môi đỏ mọng.

“Có thể.” Chu Tĩnh Vũ dùng thắt lưng trói chặt hai tay Thành Dao, nhặt lấy dây cáp bên cạnh, nhắm vào ngực cô vung xuống, “Để cảnh sát dạy cho em một bài học!”

Da thịt trắng nõn thoáng chốc hằn lên từng vết đỏ ửng.

Thành Dao kêu lên vì đau đớn, đồng thời bên dưới cũng ướt đến rối tinh rối mù.

Có lúc Thành Dao cũng sẽ chuẩn bị bữa tối hoặc đồ ăn khuya, cô đã quen thuộc với bố cục phòng bếp của nhà anh, đồ trong tủ lạnh và cả khẩu vị của anh, trứng xào cà chua phải cho nhiều đường hơn, Chu Tĩnh Vũ thậm chí còn cho nước canh vào ăn chung với cơm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận