Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà khi họ gặp nhau, tìm thấy giao điểm thực sự phù hợp với nhau, như vậy mới có thể tạo nên được cảnh đẹp ngoài sức tưởng tượng mà những mảnh ghép thông thường không thể thực hiện được.

Chu Tĩnh Vũ chỉ cảm thấy khoái cảm quét qua người, toàn bộ tụ lại ở gốc cây dưới thân, chạm vào là nổ tung.

Anh nới lỏng cổ tay Thành Dao, rút ra khỏi cơ thể cô, nín thở nắm lấy của mình, gần như thô bạo di chuyển lên xuống.

Một dòng tinh chất trắng đục đặc sệt bắn tung tóe, vẩy lên tấm lưng trơn bóng của cô, lên vòng eo hơi trũng xuống và toàn bộ bờ mông đỏ hồng.

“Đệt!” Chu Tĩnh Vũ thấp giọng chửi một câu. Sau khi bắn xong anh hơi choáng váng đầu óc, chỉ có thể đè thắt lưng dưới của Thành Dao mới có thể đứng vững.

Thành Dao còn đang thở dốc từng ngụm, hai mắt nhắm nghiền, nằm yên không nhúc nhích.

Hai người mất vài phút để bình tĩnh hô hấp.

Chu Tĩnh Vũ mặc quần, vỗ nhẹ vào mông Thành Dao, “Đừng nhúc nhích, tôi đi lấy giấy.”

Anh lấy khăn giấy từ nhà vệ sinh trở lại, cẩn thận lau tinh dịch đã trở nên trong suốt trên người cô gái.

Thành Dao quay đầu nhìn anh, “Cảm ơn anh, cảnh sát Chu.”

Trong ánh mắt tràn đầy niềm vui và sự thỏa mãn.

Chu Tĩnh Vũ nhất thời không biết trả lời như thế nào. Lần đầu tiên trong đời anh gặp một cô gái bị anh “bắt nạt” hung ác như vậy mà còn cảm ơn.

“Không…Không có chi?” Anh miễn cưỡng phun ra một câu trả lời chẳng ra gì, ngay cả mình cũng cảm thấy xấu hổ.

Quả nhiên, Thành Dao bật cười, lộ ra hàng răng trắng đều tăm tắp, “Cảnh sát Chu, anh là một người rất thú vị.”

Cô đứng dậy, thoải mái sửa sang quần áo gọn gàng rồi hỏi Chu Tĩnh Vũ: “Cảnh sát Chu, cho em xin ly nước được không?”

Chu Tĩnh Vũ vào bếp rót hai ly nước, một ly đưa cho Thành Dao, ly còn lại giữ cho mình.

Thành Dao trông thực sự rất khát nước, ừng ực một hơi uống cạn, một hai giọt nước trong suốt lăn dài theo khóe miệng và biến mất ở dưới cổ.

Chu Tĩnh Vũ đột nhiên có chút miệng đắng lưỡi khô, nhanh chóng cầm ly lên uống một hớp.

________

Thành Dao nhìn anh cười, “Anh thấy khá hơn chưa?”

Nghe cô nói như vậy xong, Chu Tĩnh Vũ mới nhận ra triệu chứng cảm mạo của mình đã giảm bớt sau trận nháo trời nháo đất vừa rồi.

Kỳ quái!

“Cảnh sát Chu, anh biết không, làm y tá như em tỷ lệ mắc chứng rối loạn lo âu là 41%.”

Thành Dao đặt ly nước lên tủ đầu giường.

“Bọn em mỗi ngày không những phải đối mặt với sinh lão bệnh tử, còn bị bác sĩ hoạnh họe, bị bệnh nhân oán trách, phải kiểm tra ba lần trước khi giao ca, không được cầm nhầm kim tiêm, không được phát nhầm thuốc, sau giờ làm việc còn phải học để chuẩn bị cho đủ loại kiểm tra.”

“Thế nên, có thể tìm được một hoạt động có thể trút bỏ toàn bộ áp lực là một điều có lợi cho cả thể chất và tinh thần.”

Chu Tĩnh Vũ nhìn Thành Dao, chờ cô nói tiếp.

“Là cảnh sát như anh, áp lực nghiệp vụ cũng sẽ không kém bọn em đâu, nếu không trút bỏ kịp thời, không tránh khỏi sẽ bị nghẹn đến đổ bệnh đấy.”

“Chúng tôi có các hoạt động thư giãn.” Chu Tĩnh Vũ xen mồm.

“Chạy bộ? Uống rượu?” Thành Dao hỏi ngược lại.

“Cục cũng đã sắp xếp một lớp tư vấn tâm lý.” Chu Tĩnh Vũ nói thêm.

“Nó có ích không? Có bao nhiêu người trong đội của anh nghiêm túc muốn tham gia?” Giọng điệu của Thành Dao nhẹ nhàng, nhưng làm Chu Tĩnh Vũ cảm thấy không thể phản bác lại.

“Em muốn nói gì?” Người đàn ông không có ý định vòng vo, vẫn là thoải mái hơn khi nói thẳng.

Thành Dao nghiêm túc ngồi xuống, “Em muốn làm bạn với cảnh sát Chu.”

“Bạn?” Chu Tĩnh Vũ biết đằng sau từ này có nhiều hàm nghĩa, anh không biết Thành Dao đang ám chỉ đến cái nào.

Thành Dao nhặt cuốn “chủ nghĩa bạo dâm” mà cô vừa thu dọn từ trên giường Chu Tĩnh Vũ, lật đến trang có góc gấp của anh và đọc:

“Thực tế có nhiều cách hiểu khác nhau về ý thức và hành vi liên quan đến SM. Nghĩa hẹp ở đây được hiểu là đảm nhận vai diễn trong một phạm vi đời sống nhất định hoặc một hành vi nào đó, sau khi hoạt động kết thúc, sẽ khôi phục lại mối quan hệ bình thường ban đầu giữa con người. Mà theo nghĩa rộng ra thì không chỉ là trò chơi, mà đi sâu vào cuộc sống, trong một thời kỳ nhất định của cuộc sống hàng ngày, phải rèn luyện mối quan hệ chủ tớ trong tâm lý và hành động thực tiễn, đây người ta thường gọi là lối sống SM.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận