Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điện thoại báo có một tin nhắn gửi đến, “Em đã lên xe, biển số xe là xxxxxxx.”

Cô ngoan ngoãn báo lại thông tin lộ trình, cái này là được anh dặn dò.

Chu Tĩnh Vũ không nhịn được dùng ngón tay cái miết nhẹ môi dưới: Hừm, men môi của cô có vị trái cây, hình như là dâu tây? Lần đầu nếm thử thấy khá ngọt.

Trong đại sảnh cấp cứu, tất cả các bác sĩ trực ca đêm dù ở khoa nào cũng đều bận rộn, các y tá và nhân viên y tế được triệu hồi khẩn cấp vẫn liên tục đi vào cửa.

Ở giữa đại sảnh, áo blouse trắng không ngừng lướt qua lướt lại, một vị lãnh đạo thành phố đứng đó hùng hồn phát biểu: “…Vụ tai nạn này, các đồng chí nhất định phải cố gắng hết sức để cứu giúp…Những người anh em công nhân của chúng ta, rất nhiều người nhà không có ở bản địa…Chúng tôi sẽ sử dụng thuốc và trang thiết bị tốt nhất để giảm thiểu số người chết…”

Bác sĩ khoa cấp cứu vừa nhìn thấy Thành Dao từ phòng thay đồ đi ra, lập tức xua tay chỉ vào giường bệnh tạm thời kê ở bên cạnh thang máy, “Mau xem bên đó, tình huống thế nào rồi?”

“Bị tấm xi măng đè lên làm tổn thương lồng ngực, kêu đau cục bộ khi ấn bên dưới nách trái; X-quang cho thấy gãy xương giữa và bảy đến tám cái xương sườn bên trái, vị trí không bị lệch nhiều, không có dấu hiệu của tràn máu và tràn khí màng phổi.” Thành Dao vừa lật xem tư liệu vừa trả lời.

Nhiều người được đưa đến đây còn bị thương nặng hơn trường hợp này, đối với những trường hợp gãy xương đơn giản như thế này, bác sĩ nói có thể mổ lồng ngực và đưa về nhà dưỡng thương là được, để an toàn thì trước tiên nằm viện quan sát một đêm.

Thành Dao đưa bệnh nhân và người nhà của họ đến khu vực quan sát, vừa định quay lại đại sảnh cấp cứu, chợt nghe thấy tiếng người nhà khóc và đuổi theo ở phía sau, “Y tá! Y tá! Người nhà của tôi…”

Nói chưa xong thì người đó đã ngồi gục trên mặt đất.

Thành Dao và bác sĩ cấp cứu cùng nhau chạy như bay trở lại, bệnh nhân vừa rồi có thể nói chuyện bình thường với họ lúc này sắc mặt trở nên trắng bệch.

Bác sĩ nhanh chóng vén màng mắt của bệnh nhân lên xem, “Tĩnh mạch và mạch máu kết mạc phát tím, có thể là bị chèn ép tim.”

Bác sĩ vừa nói xong, Thành Dao đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện tâm đồ kinh hô, “Rung thất!”

Bác sĩ lập tức bắt đầu ép tim ngoài lồng ngực, một bên chỉ huy Thành Dao, “Đặt nội khí quản, chuẩn bị mở lồng ngực!”

Xe đẩy tiến vào khu giải phẫu tạm thời, không kịp chờ phòng mổ chính đưa bộ dụng cụ, bác sĩ gọi một trợ lý tới, trực tiếp lấy dao kéo cắt da và mô, quyết đoán tiến vào khoang ức trái.

Màng tim lúc này đã trở nên tím tái, kéo cắt xuống, máu lập tức phun ra.

Máu ứ được giải phóng, bác sĩ phẫu thuật mang găng tay trực tiếp nắm tim bệnh nhân xoa bóp. Rất nhanh, tim đập trở lại, huyết áp từ từ tăng lên.

________

Ngay khi Thành Dao đang định thở phào nhẹ nhõm, cô nghe thấy bác sĩ lạnh giọng phân phó: “Thành Dao, lại đây, giúp tôi khai mở tầm nhìn.”

“A?! Tôi sao?!” Thành Dao kinh ngạc.

“Đúng, cô! Cô có thể làm được!” Bác sĩ nhìn cô một cách tin tưởng.

Em là một cô gái tuyệt vời.

Không rõ vì lý do gì, lời nói của Chu Tĩnh Vũ đột nhiên vang lên bên tai Thành Dao.

Cô hít một hơi thật sâu ổn định tinh thần, sau đó lập tức đứng đối diện với bác sĩ trợ lý thứ nhất, nghiêm túc kéo móc, làm trợ lý thứ hai tạm thời.

Sau một hồi lâu, bác sĩ mổ chính cuối cùng cũng tìm ra vết rách nhỏ của tụ máu não thất trái và khâu lại thành công.

Cả ba người đồng thời thở ra một hơi.

Thời điểm Thành Dao bước ra khỏi cổng bệnh viện, mặt trời đã mọc ở phía đông.

Cô híp mắt, có chút không thích ứng với ánh sáng đột ngột.

Cơ thể mệt mỏi cùng với đại não vẫn còn đang ở trạng thái rời rạc, cô tựa hồ nhìn thấy một ảo ảnh trong ánh sáng đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận