Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không nói đến thì thôi, công việc của chúng ta thật ra có chút tương đồng.” Đôi mắt của cô cong thành hình vòng cung xinh đẹp.

Chu Tĩnh Vũ đột nhiên nói một câu: “Thành Dao, em là một cô gái tuyệt vời.”

Lời khen được nói ra không hề chuẩn bị trước, Thành Dao giật mình sững sờ một lúc, không biết nên lý giải như thế nào.

Là nói đến biểu hiện của cô khi ở trên giường?

Trong những năm tháng trưởng thành, cô không ngừng phấn đấu để chứng tỏ bản thân, nhưng cô rất hiếm khi được khen ngợi. Với thành tích tầm thường của mình, cô như người vô hình trong mắt thầy cô, công việc cơm áo gạo tiền chỉ có thể gắng gượng không bị bỏ lại phía sau trong cái thành phố này, ngay cả việc ăn mặc cũng đã được ba mẹ an bài từ nhỏ, luôn được dạy là “không được tự quyền, không được hỗn hào”.

Nhắc mới nhớ, đàn chị là người đầu tiên khen cô có dáng người đẹp, nhưng lúc đó Thành Dao nghĩ rằng có lẽ chị ấy chỉ đánh giá cô dựa trên góc độ “thói quen nghề nghiệp” mà thôi, sau đó còn yêu cầu cô chụp ảnh để quảng bá cho shop online.

Thành Dao ngẩng đầu, cười dịu dàng với Chu Tĩnh Vũ, “Cảm ơn chủ nhân.”

Một giây nhập vai, là thái độ phục tùng trong trò chơi.

Chắc cô ấy nghĩ rằng mình nói như vậy…chỉ để lát nữa cô sẽ có thêm những chiêu trò lấy lòng mình đi?

Chu Tĩnh Vũ nghĩ.

Thực ra không phải, anh không nghĩ nhiều như vậy, anh chỉ đơn giản muốn khen cô, muốn nói với cô rằng sự cố gắng và xuất sắc của cô đã có người công nhận.

Căn phòng mà Chu Tĩnh Vũ đặt có thể nhìn thấy tháp truyền hình từ cửa sổ.

Thành Dao đang ở trong phòng tắm, cô nhìn chằm chằm vào những ngọn đèn màu trên đỉnh tháp đang phản chiếu trên tấm kính mờ, sau đó thụt toàn bộ cơ thể bao gồm cả khuôn mặt vào làn nước ấm trong bồn tắm lớn.

Cô thích làm như thế này, bởi vì khi cơ thể tràn ngập độ ấm thì cô mới cảm thấy được sưởi ấm và thư giãn.

Cá quít sóc

Súp cải xoong

Bibimbap với lươn

Đậu edamame ngâm chua

Thịt heo xé sợi

Bánh bao nhân cua

________

Thành Dao ngâm nước xong đi ra, đến lượt Chu Tĩnh Vũ vào tắm.

Anh thất thần đứng dưới dòng nước chảy, nghĩ xem bên ngoài phòng tắm Thành Dao đã chuẩn bị gì để “lấy lòng” anh. Nhưng mà, anh chẳng thấy hứng thú gì cả.

Chu Tĩnh Vũ không biết mình bị làm sao nữa, hôm nay anh đột nhiên rất không muốn xuống tay với Thành Dao, anh không nỡ đánh vào mông cô nữa.

Lúc này anh không muốn chơi trò dạy dỗ gì đó với Thành Dao một chút nào, anh chỉ muốn ôm cô, hôn cô, nếu có thể, anh sẽ nói “chúc mừng sinh nhật”, và sau đó có thể làm tình một cách nhẹ nhàng.

Khi Thành Dao quỳ trên mặt đất nói chuyện với Chu Tĩnh Vũ, điện thoại trong túi xách của cô đột nhiên vang lên liên tục.

Lúc này cô rất ngượng ngùng nhìn về phía chủ nhân, Chu Tĩnh Vũ khoát tay, ý bảo cô hãy tiếp điện thoại.

Tâm trạng không ổn, ngay cả phản ứng của cơ thể cũng khác, giờ anh có chút cảm kích với tên Trình Giảo Kim phá rối này.

Bệnh viện cấp tốc gọi Thành Dao trở lại làm thêm giờ. Một công trường bị sập khiến hơn hai mươi công nhân nhập cư bị mắc kẹt bên trong. Hiện đã có mười hai người được đưa đi cấp cứu, các khoa đều đang cuống cuồng tìm người.

Chu Tĩnh Vũ hoàn toàn hiểu, anh mặc quần áo muốn đưa cô đến bệnh viện.

Thành Dao không chịu, nói rằng mình đã gọi xe.

Trong lòng cô cảm thấy hôm nay mình nợ Chu Tĩnh Vũ rất nhiều. Hôm nay anh đã hao tâm tổn trí sắp xếp mọi việc như vậy, hẳn là muốn chơi vui vẻ một chút, kết quả lại bị cô thả bồ câu.

Trước khi ra khỏi cửa, Thành Dao kiễng chân lên, vòng tay qua cổ Chu Tĩnh Vũ, trực tiếp hôn lên môi anh một cái, “Thực xin lỗi, cảnh sát Chu, sau này em nhất định sẽ bù đắp cho anh.”

Cô không nghĩ nhiều, phản ứng lấy lòng này gần như là theo bản năng.

Chu Tĩnh Vũ dựa vào cửa sổ, nhìn Thành Dao chạy chậm ra khỏi cửa khách sạn, lên xe, ngẩn ngơ thấy được một tia quen thuộc từ bóng lưng cô. Chỉ có điều lần này, người vội vàng “trở về đơn vị” không phải là anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận