Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(*)Hoa sen lưỡi sáng: thành ngữ Trung Quốc, chỉ những người có tài ăn nói, miệng lưỡi lanh lợi

10h40, cô chi 5 tệ ngoài kế hoạch để mua một gói khăn giấy, lau sạch đế giày của mình.

11h50, cô đến căn nhà thứ hai, trừ tiền thuê nhà, mọi thứ đều hoàn hảo, đúng là căn nhà mơ ước.

12h00, cô bỏ qua những sự thật trên, vắt óc phân trần đủ loại thiếu sót của ngôi nhà, trình bày một cách dõng dạc và uy nghiêm, hy vọng sẽ thuyết phục chủ nhà giảm giá cho cô. Chủ nhà là một người ôn hòa, nhưng chết cũng không nhượng bộ.

12h30, cô giả vờ điềm đạm đáng thương, than phiền “Tôi vừa đi làm, không có tiền tiết kiệm, hơn nữa đế quốc Mỹ đang trừng phạt Nga khiến giá thịt lợn nước ta tăng cao, dân chúng chịu khổ, người Trung Quốc không nên lừa dối người Trung Quốc”, còn nữa “Ngài không thể trơ mắt nhìn một cô gái nhỏ không nơi nương tựa như tôi phải lưu lạc đầu đường xó chợ”, vân vân mà mây mây. Chủ nhà cùng cô hung hăng lên án quyền lực độc ác của cường quốc phương Tây, sau đó cười tủm tỉm đáp, “Không chấp nhận trả tiền đặt cọc ba lần.”

13h00, đôi mắt rưng rưng giữ tay căn nhà mơ ước, ​​một lần nữa khẳng định chủ nhà sẽ không bao giờ là kẻ phản bội trong những năm tháng chiến tranh.

14h00, Thành Dao nhồi một chiếc bánh đầy trứng và một bát lương bì vào sự thèm ăn của mình.

15h30, để giữ được đầu óc tỉnh táo khi đàm phán với cò nhà, không thể bị ngã hai lần trên cùng một chỗ, đồng thời phải đảm bảo cung cấp đủ máu lên não nên mô tiêu hóa đã quên mình vì người, quyết không để dư thừa nguồn lực xã hội, cho nên trước khi tới căn nhà thứ 3, cô đã ói hết bữa trưa vừa ăn ra ngoài.

16h30, cô không nhớ mình đã nói gì với cò nhà trước khi ra ngoài, toàn bộ hành trình mồ hôi nhễ nhại, chân như nhũn ra, đứng bên vệ đường với bản hợp đồng chưa ký trên tay, đáp ứng trở về xem lại hợp đồng kỹ hơn.

16h45, một người đàn ông bất ngờ lao tới từ phía sau, giật quai đeo túi xách rồi lôi mạnh ra ngoài. Thành Dao bị kéo ngã sấp xuống, nhưng trong đầu cô chỉ có “ví và điện thoại di động đều ở bên trong, đó là tài sản cuối cùng mà cô có, tuyệt đối không thể buông tay”. Tuy rằng thực lực không bằng hắn, nhưng cả người gắt gao đè lên cái túi, liều mạng gào thét. May mắn thay, một số người qua đường đã nghe thấy, vừa chạy về phía cô vừa gọi cảnh sát. Tên trộm túi không còn cách nào khác, đành nới lỏng quai túi, giận dữ đá Thành Dao thêm một cước nữa rồi quay người bỏ chạy.

16h50, cảnh sát xuất hiện. Bành Gia Niên xuống xe tuần tra, thoáng nhìn thấy “cô y tá nhỏ” đang ngồi trên ghế đẩu ở lối vào cửa hàng tạp hóa.

17h00, Bành Gia Niên nhờ người đưa Thành Dao đến đồn cảnh sát để làm biên bản, nhanh chóng gửi một tin nhắn cho Chu Tĩnh Vũ.

17h30, Chu Tĩnh Vũ đến đồn cảnh sát đón người, một đám cảnh sát trẻ tuổi do Bành Gia Niên cầm đầu nháy mắt ra hiệu, “Chu đội yên tâm, dám vô lễ với chị dâu thì chính là vô lễ với anh em tụi em, đợi bắt được thằng nhãi con kia sẽ lập tức làm cho hắn đi không nổi luôn!”

18h00, lên xe về nhà. Thành Dao gượng cười, nói đùa rằng dây đeo vai của túi xách có chất lượng tốt, nhưng vết bầm trên khóe miệng khiến cơ mặt cô căng cứng lại. Chu Tĩnh Vũ một câu cũng không nói, một đường nhìn thẳng không chớp mắt.

18h40, Chu Tĩnh Vũ cầm chìa khóa mở cửa, nắm cổ tay Thành Dao kéo cô vào nhà.

19h00, Thành Dao bị lột trần bắt quỳ trên ban công, anh tức giận dùng cành mây quất “chan chát” vào mông và lưng của cô.

________

“Tiền quan trọng hơn hay tính mạng quan trọng hơn?!” Chu Tĩnh Vũ tức giận đến mức nổi gân xanh đầy trán, “Ngộ nhỡ người đó cầm dao trong tay thì sao!”

Anh không lạ gì khi nhìn thấy những kẻ xấu xa, tính tình ngang bướng “người đi đôi với của” của cô gái ngốc Thành Dao này khiến anh khiếp sợ khi nghĩ tới cảnh đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận