Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà, ngoài những chiếc bánh miễn phí rơi từ trên trời xuống này, càng thường xuyên có những cơn mưa đá rơi bể đầu hơn.

Vào một ngày cuối tuần khi cô cuối cùng cũng có thể ngủ cho đến khi tự tỉnh dậy, Thành Dao bị làm phiền bởi tiếng chuông cửa dai dẳng.

Cô mặc bộ đồ ngủ mơ màng đi ra mở cửa, không ngờ lại là ông chú chủ nhà dây dưa trong cuộc gọi sửa chữa điều hòa.

Thành Dao nghi hoặc, không biết ông ta đến đây làm gì, cô không nợ ông ta tiền thuê nhà.

Ông chú chủ nhà nói chuyện với giọng điệu cứng rắn nhưng thật ra là khách sáo: Con trai ông ta bằng cấp không cao, làm việc không giỏi, lớn lên cũng không ưa nhìn, vất vả lắm mới có đối tượng, không ngờ tới là đã lớn bụng nên phải kết hôn ngay lập tức, nhưng là không có nhà để cưới cho nên muốn cải tạo căn nhà này thành nhà tân hôn, lần trước các cô đã nói là không có vấn đề gì, sẽ chuyển đi vào tháng sau……

Sự mơ màng của Thành Dao ngay lập tức bị xua đuổi.

“Tôi nói sẽ chuyển đi vào tháng sau khi nào? Còn chưa đầy một tháng nữa, chú hỏi tôi tìm nhà ở đâu?! Tôi đã ký hợp đồng thuê nhà thời hạn một năm, chú hủy hợp đồng trước thời hạn thì phải bồi thường cho tôi một tháng rưỡi tiền thuê nhà.”

Chủ nhà thấy Thành Dao nóng nảy, lập tức cũng mất đi bộ dạng khách sáo, “Cô Thành, thứ cô ký vốn là hợp đồng của cò nhà. Không có bằng chứng tôi đồng ý cho thuê thì hoàn toàn không có hiệu lực pháp lí. Về phần bồi thường, bạn thuê chung nhà của cô đã sớm lấy từ tôi rồi, tôi không quan tâm cô ta có chia cho cô hay không.”

Thành Dao như bị dội một gáo nước lạnh trên đầu: Thảo nào mấy ngày nay không gặp cô gái ở chung, hóa ra cô ta cầm tiền bồi thường vốn có một phần của cô rồi bí mật chuyển đi.

________

Không biết liệu những người khác có nhớ những chi tiết sau cuộc cãi vã kích động hay không, nhưng Thành Dao thì một chút cũng không nhớ.

Cuối cùng khi cô hoàn hồn lại thì chủ nhà đã rời đi, để lại một lời tàn nhẫn văng vẳng bên tai cô, “Ngày 15 tháng sau, tôi sẽ tìm người đến đổi khóa.”

Đêm đó, Thành Dao cuộn mình dưới chăn bông, không ngủ được, cảm thấy thật lạnh.

Cô nhìn vào số dư trong ngân hàng di động, đăng xuất rồi đăng nhập lại nhiều lần, nhưng nó vẫn như vậy, không nhiều hơn dù là một xu.

Một con số rất vô vị, có thể ăn vài bữa ngon, có thể mua một chiếc điện thoại di động đời mới nhất, thậm chí có thể thực hiện một chuyến du lịch xa xỉ đến các thành phố xung quanh.

Nhưng nó không đủ để cô “cược một ăn ba”, không đủ để cô tồn tại ở cái thành phố mà cô đang liều mạng chứng tỏ bản thân này.

Hoặc là, cũng có thể mua vé máy bay khứ hồi, nếu muốn tiết kiệm hơn một chút thì mua vé tàu, còn có thể dư một ít mang về nhà, không đến mức tay không trở về chịu sự khinh thường của ba mẹ.

Và khi đó…cô sẽ trở thành kẻ “mất tiền oan” trong miệng họ.

Khi người khác gặp khó khăn về tài chính, sau cùng họ có thể xin sự giúp đỡ của gia đình, nhưng cô thì không thể, nhóm “gia đình” trong danh bạ điện thoại của cô chẳng qua chỉ là những “chủ nợ” trá hình, là hố sâu không đáy không lấp nổi, không đời nào có thể phun ngược tiền ra để giúp cô…

Thành Dao không có chút chắc chắn nào để đối phó với khủng hoảng trước mặt, nhưng cô chỉ có thể lựa chọn một mình gánh vác, không còn cách nào khác.

Đôi bàn tay lạnh buốt bị ủi nóng bởi những giọt nước mắt lăn dài, nóng hổi.

Sau một đêm mất ngủ, hôm sau Thành Dao xin nghỉ một ngày.

9h sáng, cô ra khỏi nhà với hai con mắt gấu trúc, cầm theo tờ giấy ghi tràn ngập thông tin cho thuê nhà.

10h30, cô chạy ra khỏi căn nhà đầu tiên, đế giày giẫm phải không biết là phân chó hay phân người, cô nhanh chóng kéo người môi giới “hoa sen lưỡi sáng*” trước đó vào danh sách đen.

Bình luận (0)

Để lại bình luận