Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dư Thanh Hoài không ngờ, có một ngày trong đời, cô sẽ gặp lại Phương Yến.

Cô giáo chủ nhiệm hồi cấp hai của cô.

Phương Yến thay đổi không nhiều, vẫn là dáng vẻ gọn gàng chỉnh tề trong bộ đồ công sở, đi giày cao gót cổ ngắn, bước chân nhanh nhẹn, vừa đi về phía trước vừa nói chuyện với một thiếu niên bên cạnh.

Gọi là thiếu niên, vì mặt mũi còn non nớt, nhưng dáng người đã cao hơn cả Phương Yến.

Nhờ đôi chân dài, bước đi sải rộng, hai tay đút túi thong thả, đầu hơi cúi thấp, trông có vẻ đang nghe, nhưng không hề lên tiếng.

Dư Thanh Hoài liếc mắt một cái đã nhận ra, đó là con trai bà ta.

Cô nhớ bức ảnh trong khung đặt trên bàn làm việc của Phương Yến nhiều năm về trước. Khi ấy vẫn là một cậu bé, ngồi ngay ngắn trước bàn học, gương mặt điềm tĩnh, không giống lũ trẻ khác hay cười toe toét.

Giờ đây cậu thiếu niên đã lớn, má bánh bao đã tiêu hết, đường nét khuôn mặt rõ ràng, sống mũi cao, góc cạnh sắc sảo, hoàn toàn trưởng thành rồi.

Dư Thanh Hoài nhìn hai mẹ con họ rất lâu, cho đến khi hai người lần lượt bước lên một chiếc xe hơi sang trọng.

Thậm chí còn có tài xế bước xuống mở cửa xe cho họ.

Cô nhìn đôi găng tay trắng tinh của người tài xế lúc mở cửa, cảm thấy chói mắt đến nhức nhối.

Chỉ trong quãng thời gian ngắn ngủi từ lúc Phương Yến bước ra khỏi cổng trường đến khi lên xe, chưa tới mười phút, Dư Thanh Hoài đã đưa ra một quyết định.

Trong ký ức của cô, Phương Yến luôn là kiểu người vỏ sắt bọc thép, dường như không có thứ gì có thể làm bà ta sụp đổ.

Nhưng vừa rồi, khi hồi tưởng lại gương mặt lạnh nhạt của thiếu niên ấy, và dáng vẻ gấp gáp đi sát bên cạnh của Phương Yến…

Cô như bừng tỉnh, đây chính là món quà riêng mà Thượng đế dành cho cô.

Thì ra, Phương Yến cũng có điểm yếu.

Mà điểm yếu ấy chính là cậu thiếu niên kia.

Dư Thanh Hoài đứng bên kia đường, nhìn họ lên xe, đóng cửa, rồi xe dần dần lăn bánh rời đi. Sau đó cô quay người, lấy chìa khóa xe điện trong túi ra, lặng lẽ khởi động máy.

Cô bám theo một đoạn, cố gắng không để bị bỏ lại quá xa giữa dòng xe cộ. Nhưng xe hơi vừa tăng tốc, chiếc xe điện nhỏ bé của cô liền bị bỏ lại phía sau. Đến ngã tư đèn đỏ thứ ba thì đã hoàn toàn mất dấu.

Dư Thanh Hoài dừng xe, hít sâu một hơi.

Không vội, cô nghĩ.

Xe có nhanh cỡ nào, cuối cùng cũng phải dừng lại.

Tôi nhất định sẽ tìm được cậu.

Dư Thanh Hoài làm việc trong một nhà hàng Nhật khá có tiếng ở thành phố A.

Một cô gái chưa tốt nghiệp cấp hai, lựa chọn vốn đã chẳng nhiều nhặn gì, mà nhà hàng lại là nơi tương đối tử tế để đi làm.

Cô chịu thương chịu khó, cần mẫn hết lòng. Ban đầu chẳng biết gì, chỉ có thể làm những việc như bưng bê rửa bát, nhưng vẫn chăm chỉ làm từng chút một.

Cùng ở chung nhà với hơn chục cô gái trẻ, ngày ngày dậy sớm về khuya, nhưng cô vẫn là người chăm chỉ nhất, chén bát cô rửa luôn sạch bong kin kít.

Làm lâu dần, tự nhiên được các sư phụ trong bếp để ý, bắt đầu giao cho cô vài việc lặt vặt như sơ chế nguyên liệu.

Rồi về sau, ngay cả việc bày biện món ăn trước khi đưa ra cũng giao cho cô, cô làm đâu ra đấy, nhìn vô cùng chuyên nghiệp, từ đó cũng không phải đụng vào cái đống bát đĩa mệt nhọc kia nữa.

Nhưng hồi đó còn nhỏ tuổi, tay mềm da mỏng, không chịu nổi công việc nặng nhọc. Bây giờ nhìn lại bàn tay mình, vẫn là một đôi tay thô ráp chai sần vì lao động, chẳng giống tay của một cô gái chỉ mới hơn hai mươi tuổi chút nào.

Ban đầu, việc giao đồ ăn không đến lượt Dư Thanh Hoài, nhưng ông chủ thấy cô ngoan ngoãn ít lời, việc trong bếp cũng làm xong sớm, nên muốn “vắt kiệt” chút sức lao động cuối cùng, bắt cô đi giao hàng luôn.

Dư Thanh Hoài xưa nay chưa từng biết từ chối, liền gật đầu đồng ý, dù đã là giờ tan ca, vẫn đi làm chân chạy việc.

“Ông chủ, sau này tôi chỉ muốn giao đơn của trường Uy Đức thôi.”

Ông chủ nhà hàng Nhật nhìn cô gái đang cúi đầu trước mặt. Giọng nói của cô nhẹ như gió thoảng, nhưng từng chữ rõ ràng rành mạch.

Từ ngày tới làm đến giờ, sự tồn tại của cô lúc nào cũng mờ nhạt. Không thích cười, cũng chẳng hay nói, suốt ngày cắm cúi làm việc, đi đâu cũng một mình, không giống chút nào với mấy đứa trẻ cùng lứa.

Cũng chưa bao giờ chủ động đưa ra yêu cầu gì, lần này đúng là chuyện hiếm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận