Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ông chủ gật đầu cái rụp, sao lại không đồng ý cho được? Việc giao đồ vốn dĩ chẳng phải phần việc chính của Dư Thanh Hoài.

Từ đó về sau, cứ đến giờ tan ca, Dư Thanh Hoài lại đúng giờ chạy xe điện tới trường Uy Đức.

Uy Đức tên đầy đủ là Trường Quốc tế Uy Đức, học sinh ở đây đều là con nhà giàu sang quyền thế, toàn thiếu gia tiểu thư cả.

Đến giờ tan học, cổng phụ như biến thành triển lãm xe sang, dãy dài xe hơi đắt tiền xếp thành hàng dài.

Riêng về việc giao hàng thôi, nhà hàng Nhật nơi Dư Thanh Hoài làm việc đã thuộc dạng không rẻ, có khi một đơn hàng cũng cả ngàn tệ.

Trong tất cả các trường ở thành phố A, chỉ có học sinh của Uy Đức mới đặt nổi.

Với tụi nó, đặt đồ ăn chẳng bao giờ cần nhìn giá.

Dư Thanh Hoài dắt xe điện tới, mặc đồng phục nhân viên của nhà hàng Nhật, như thường lệ xách túi đồ ăn đóng gói cẩn thận, gọi điện theo số đơn hàng.

Gần đây mấy đơn của Uy Đức đều do cô phụ trách, cũng gần hai tháng rồi, nhưng người cô chờ vẫn chưa xuất hiện.

Đơn trên tay hôm nay đã là đơn cuối cùng. Nếu vẫn không phải, thì hôm nay lại trắng tay. Nhưng Dư Thanh Hoài không vội.

“A lô, đơn hàng của bạn đã tới, phiền bạn ra cổng trường lấy giúp nhé, cảm ơn.”

Cô gọi đến số cuối cùng trong danh sách.

“Được rồi, chờ chút, tôi ra ngay.” Đối phương cúp máy.

Giọng nói trong điện thoại, trong trẻo lạnh lùng như rừng thông sau mưa.

Dư Thanh Hoài rút điện thoại xuống, nhìn dãy số hiển thị trên màn hình.

Cô có một linh cảm.

Chỉ vài phút sau, tiếng bước chân vang lên.

Nhưng người chạy đến lại không phải người cô đoán.

Là một cậu học sinh mặc đồng phục, tóc nhuộm vàng hoe, gương mặt lộ rõ vẻ ngông nghênh.

“Cơm hộp đúng không?” Cậu ta giơ tay định lấy túi đồ ăn.

Dư Thanh Hoài không nhúc nhích, chỉ hơi thu túi đồ lại sát vào lòng hơn, ngẩng mắt liếc cậu ta một cái, rồi nhanh chóng cụp xuống: “Bạn ơi, phiền báo giúp mình bốn số cuối của số điện thoại đặt hàng với.”

“Bốn số cuối á?” Cậu ta ngớ ra một lúc, sau đó lục điện thoại ra tìm.

Dư Thanh Hoài cúi đầu, giọng nói lúng búng trong miệng: “Xin lỗi bạn, cửa hàng bọn tôi yêu cầu người đặt phải tự đến lấy.”

Cậu nam sinh bị nghẹn họng, bật ra một câu đầy khó chịu: “Ủa? Giao đồ ăn thôi mà lắm chuyện vậy? Là bạn tôi nhờ tôi ra lấy mà.”

Dư Thanh Hoài vẫn cúi gằm, im lặng không nói gì.

“Chậc.” Cậu ta đảo mắt đầy bực bội, “Chờ đấy, để tôi gọi cho cậu ta.”

Vừa quay người đi, cậu ta vừa bấm số vừa lầm bầm: “Phiền chết, một túi sushi thôi mà, cũng phải bắt cậu chủ Tống tự thân ra lấy.”

Ở trường Uy Đức, không có học sinh nào nghèo cả, một đơn đồ ăn hơn một ngàn tệ, chẳng ai xem là chuyện to tát.

Dư Thanh Hoài vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nhìn vào sâu trong cánh cổng trường.

Một lúc sau, giữa đám học sinh mặc đồng phục giống nhau, đeo những chiếc ba lô đắt đỏ, có một bóng dáng cao lớn dần dần đi về phía cô.

Chỉ liếc một cái, cô đã nhận ra ngay.

Là cậu.

Ánh nắng chiếu xuống, vỡ thành những vệt ánh vàng lấp lánh.

Người kia bước đi uể oải, bước chân chậm rì, trong tay còn cầm điện thoại, lười biếng chẳng buồn bắt máy.

Cậu thiếu niên đi đến cổng trường, nói gì đó với cậu bạn nhuộm tóc đang đứng chờ.

Cậu bạn chỉ tay về phía cô.

Lúc ấy, cậu mới ngẩng đầu nhìn về phía cô.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Dư Thanh Hoài khẽ cúi đầu xuống, như một nhân viên phục vụ mẫu mực.

Ánh nhìn của cô chỉ dừng lại trên gương mặt ấy vỏn vẹn ba giây.

Nhưng ba giây là quá đủ.

Nhìn gần, gương mặt ấy càng giống người đàn bà tên Phương Yến hơn.

Phương Yến dù đã ở cái tuổi ấy vẫn là đại mỹ nhân, còn con trai bà ta, thừa hưởng đường nét từ mẹ, nước da trắng trẻo, gương mặt góc cạnh, đuôi mày mảnh nhạt.

Cậu lững thững đi đến trước mặt cô, đọc dãy số điện thoại đặt hàng.

“Tống Kha.” Cả tên đầy đủ cũng nói ra, giọng trầm hơn so với lúc nghe qua điện thoại, cũng mang theo chút hờ hững nhàn nhạt.

“Đưa tôi.” Không đợi Dư Thanh Hoài kịp phản ứng, cậu thiếu niên đã duỗi tay ra, nhẹ nhàng giật lấy túi đồ ăn như thể đứng thêm một giây ở đây cũng là lãng phí, không thèm ngoảnh lại mà quay lưng bước đi.

Cậu bạn tóc vàng rảo bước theo sau, vừa đi vừa lí nhí xin lỗi: “Ngại quá Tống thiếu, người ta cứ đòi chính chủ ra lấy…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận