Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi ở nhà họ Tống đã như thế, về quê lại càng rõ rệt. Ánh mắt Tống Kha nhìn cô bây giờ phải nói là sáng rực rỡ luôn.

Đến bản thân cô cũng cảm thấy kỳ lạ. Làm sao lại có người thích chính bản thân cô chứ?

Cô luôn cảm thấy mình thật tầm thường. Từ nhỏ đến lớn, cô được dạy rằng cô chưa đủ tốt.

Không đủ xinh đẹp, không đủ thông minh, không đủ ngoan ngoãn, không đủ xuất sắc, không đủ khiến người ta yêu mến…

Cô lớn lên trong đủ kiểu phán xét và lời chỉ trích.

Nhưng khi ở bên Tống Kha, tại sao cô lại có thể không cần thay đổi gì cả?

Chỉ cần làm chính mình, đã có thể được một người khác yêu thích rồi sao?

Tình yêu không phải cần có điều kiện ư?

Cô và Tống Kha đúng là hai kiểu người khác hẳn nhau. Tống Kha nhìn bề ngoài thì có vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng quen rồi mới biết, thật ra cậu là một chàng trai mềm lòng.

Còn cô thì sao? Cô trông có vẻ là người dễ bị bắt nạt, nhưng trong lòng cô có bao nhiêu bướng bỉnh, chỉ có mình cô rõ.

Dư Thanh Hoài không nghĩ sâu thêm nữa.

Không khí miền núi trong lành, cô hít sâu mấy hơi, đeo giỏ lên lưng, nhấc chân bước lên những bậc đá cao hơn, bước chân vẫn nhẹ nhàng như thường.

Buổi trưa hôm đó, là Dư Thanh Hoài nấu cơm.

Tống Kha nhìn thấy cô bàn bạc với ông chủ, chỉ với hai mươi tệ, cô mượn nhà bếp dùng tạm.

Ông chủ cười ha hả: “Cô bé à, không phải tôi không cho đâu, chỉ là cái bếp nhà chúng tôi… cô chắc nấu được không đó?”

Ông vừa nói, vừa dẫn hai người họ đến khu bếp.

“Cô nhìn xem…”

Ông chỉ vào cái bếp lớn xây bằng gạch đất ở góc tường, chiếm gần nửa mảng tường nhà, bề mặt bếp ám khói đen sì vì bị hun lâu năm. Trên bếp có hai cái nồi gang to đùng, nhìn mà cứ tưởng có thể hầm cả một con heo sữa vào đó.

Cách ông chủ miêu tả, y như muốn nói: “Nhìn đi, khó lắm đó nha.”

Tống Kha đứng hình. Thứ này đúng kiểu chỉ thấy trong phim tài liệu đen trắng thời xưa, mà giờ lại hiện ra ngay trước mặt.

Vậy mà Dư Thanh Hoài bên cạnh lại điềm nhiên nói: “Cháu biết nấu.”

“Thật không đó?”

Dư Thanh Hoài đối mặt với ánh mắt nghi ngờ từ đầu đến chân của ông chủ, cúi người ngồi xuống trước cái miệng lò đen sì, tay thành thạo vo rơm khô thành bó rồi nhét vào trong, rắc thêm ít vụn gỗ lên trên. Cô cúi xuống châm lửa, bó rơm bốc cháy “phừng” một tiếng, bén lửa sang mớ gỗ vụn. Ngọn lửa “lách tách” bốc lên, cô lại đút thêm mấy cành củi nhỏ.

Ngọn lửa càng lúc càng mạnh, cô dùng que củi khều khều, kéo cao ngọn lửa lên. Ánh sáng đỏ hồng hắt lên mặt cô, đẹp đến ngây người.

Cô vỗ tay đứng dậy: “Xong rồi.”

“Không ngờ luôn đó cô gái…” Ông chủ nhìn chằm chằm vào Dư Thanh Hoài từ đầu tới chân. “Được rồi, mấy đồ ở đây cô cứ xài thoải mái, không tính tiền đâu.”

Từ nãy tới giờ Tống Kha vẫn đứng một bên nhìn cô dùng cái “đồ cổ” kia. Trong lòng cứ âm thầm hoài nghi, rốt cuộc cô còn giấu bao nhiêu kỹ năng mà cậu không biết vậy?

Nguyên liệu nấu ăn toàn bộ là Dư Thanh Hoài lấy từ cái gùi cô mang về. Tống Kha chỉ phụ được chút việc lặt vặt, kiểu như đưa dao, đưa đũa, vậy mà cũng khiến cậu thấy rất có cảm giác góp công.

Cuối cùng, ba món mặn một món canh được bưng lên bàn, trứng chiên với ngọn hương nhu, cá khô chiên giòn, thịt xông khói ông chủ tặng thì cô thái lát rồi xào với rau dớn, còn có một bát canh nấm nóng hổi.

Hương thơm tỏa ra khiến ông chủ cũng bị dụ lại gần, gắp vài đũa nếm thử.

Rau dại ở quê vốn đã tươi non hơn rau trên thành phố, thêm nữa lại được nấu bằng bếp củi truyền thống, vị ngon đến mức hai người quét sạch cả mâm cơm.

Tống Kha ăn xong vẫn thòm thèm, ánh mắt nhìn Dư Thanh Hoài càng thêm tôn sùng.

Sau đó, cậu theo chân cô làm đủ trò lạ đời, nào là bắt dế, ném đá lướt nước, rượt theo đàn vịt béo ú ú, rồi bị bầy ngỗng hung dữ rượt ngược lại chạy trối chết.

Dư Thanh Hoài còn mượn ông chủ hai cây sào dài với một cái lưới. Cô lồng lưới vào đầu sào rồi dựng giữa ruộng, bảo là để giăng bẫy bắt chim.

Cắm xong rồi đi, cứ như kiểu “có duyên thì dính”, lười biếng tới mức đáng yêu.

Tống Kha còn cười nhạo: “Làm gì bắt được, chim đâu phải ngốc vậy.”

Ai ngờ hoàng hôn vừa buông, họ quay lại kiểm tra, từ xa đã thấy có cái gì đó lông lá đung đưa trên lưới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận