Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dư Thanh Hoài sảng khoái giao cái mẹt cho cậu.

Cậu học theo cô, rải thức ăn ra ngoài, bầy gà lập tức vây lấy cậu như thể cậu là thần thánh cứu thế giới, điên cuồng mổ mổ gõ gõ.

Mỏ gà gõ lên phiến đá và hạt thức ăn, tiếng “cộp cộp” giòn tan vang lên không dứt, ngay cả dây giày của Tống Kha cũng bị mổ hai phát.

Cậu cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cũng có chút vui.

Chỉ là cho gà ăn thôi mà, có gì vui nhỉ?

Dư Thanh Hoài gọi một tiếng: “Tống Kha.”

Lúc đó Tống Kha đang nhìn bầy gà dưới chân bằng ánh mắt đầy từ ái, cô gọi mà cậu vẫn còn mải suy nghĩ rốt cuộc cảm xúc trong lòng mình là gì.

Điện thoại của Dư Thanh Hoài đã hướng về phía cậu, chụp lại khoảnh khắc Tống Kha đứng giữa đàn gà, trông vô cùng lệch pha.

Cậu quá mức chỉn chu, đặt giữa khung cảnh mộc mạc quê mùa này chẳng khác nào bị Photoshop dán vào. Nhưng biểu cảm của cậu lại rất thư thái.

Tống Kha hình như chỉ khi ở gần cô mới có thể để lộ vẻ mặt thư thái như thế. Rất hiếm thấy dáng vẻ cậu tự mình làm việc gì mà trông như vậy.

Hơi hơi ngốc, nhưng cũng có một chút đáng yêu.

Phát hiện Dư Thanh Hoài đang chụp mình, Tống Kha lập tức ra lệnh cho cô xóa đi, còn muốn giật lấy điện thoại, nhưng cậu lại không nỡ rời khỏi bầy gà dưới chân.

Giữa việc lưu giữ một tấm ảnh quê mùa và cho gà ăn, cuối cùng cậu chọn cho gà ăn.

Dư Thanh Hoài dẫn cậu đi nhặt trứng gà, cô nói: “Gà thường đẻ ở chỗ quen thuộc, chẳng qua mình chưa quen thôi, quen rồi là mò đâu trúng đó.”

Trứng gà được giấu ở những chỗ rất khó ngờ, nhưng cô vẫn tìm ra được hết.

“Cái này mới đẻ đấy, sờ thử xem, còn ấm này.”

Cô đưa cho Tống Kha một quả, đúng thật là còn ấm.

Hai người còn gặp cả rắn.

Lúc đó hai người đã nhặt xong trứng, đang trên đường quay lại nhà trọ, Dư Thanh Hoài đột ngột ngăn cậu lại: “Đợi đã, có rắn.”

Chỉ thấy một con rắn dài hơn một mét uốn lượn trườn ngang trước mặt.

Lố bịch hơn là Dư Thanh Hoài còn hỏi: “Muốn em bắt nó không? Là rắn cỏ thôi, không có độc đâu.”

Tống Kha: “Không… không không không không không không không đâu!!!”

Họ giao trứng gà nhặt được cho ông chủ nhà trọ, được khen ngợi một trận. Ông chủ còn nói lên núi ngắm cảnh đẹp lắm, có thể đi thử.

Dư Thanh Hoài như có một chiếc la bàn trong đầu, dù trên núi chẳng có đường mòn nào đàng hoàng, chỉ có vài lối mòn nhỏ do người và dê đi mãi mà thành, vậy mà cô vẫn tìm được đúng hướng mình muốn đi.

Trước khi đi, cô mượn một cái gùi của ông chủ nhà trọ. Lúc đầu Tống Kha còn chẳng biết để làm gì, về sau mới rõ.

Vì cứ đi một đoạn, Dư Thanh Hoài lại dừng lại, ngắt vài loại rau dại bỏ vào gùi, còn hái được cả nấm.

Cô nhận biết chính xác cái gì ăn được, cái gì không.

Rõ ràng toàn là màu xanh giống nhau, vậy mà trong mắt Tống Kha chẳng cái nào phân biệt được.

Họ còn gặp một con suối nhỏ. Vừa thấy con suối, Dư Thanh Hoài đã cởi giày, xắn ống quần, lao xuống nước, Tống Kha còn chưa kịp ngăn lại.

Chỉ thấy cô chân trần lội nước, lật đá bắt cua suối, tôm suối, có lúc còn vớt cả lươn trơn bóng đang quẫy đạp.

Cái gùi mới đi được nửa đường đã đầy căng.

Thế mà dù đeo gùi, cô vẫn đi nhanh hơn Tống Kha.

Tống Kha muốn giúp cô đeo, cô không cho, bảo đeo mới có cảm giác thành tựu.

Cô cứ ngó đông ngó tây, chỗ nào cũng phải sờ một cái, ngửi một cái, cuối cùng vẫn luôn đi trước Tống Kha.

Họ đi ngày một sâu vào trong núi.

Xung quanh là những cây cổ thụ to lớn trăm năm tuổi, tán cây xòe rộng, tầng tầng lớp lớp che kín cả bầu trời, chỉ để lại những tia nắng lẻ loi rọi xuyên qua các khe hở. Trong không khí tràn ngập mùi ẩm ướt và hương thông, thỉnh thoảng có tiếng chim hót vang vọng từ nơi xa, trong trẻo mà xa xăm.

Tống Kha nhìn cô đeo gùi bước đi giữa khung cảnh ấy, dáng vẻ nhẹ nhàng thoăn thoắt như hòa làm một với cỏ cây.

Trong khoảnh khắc đó, cậu bỗng nảy ra một suy nghĩ.

Dư Thanh Hoài là con gái của núi rừng.

Dư Thanh Hoài đúng là đang rất tự tại, lúc này đây cô hoàn toàn là chính mình.

Lúc mới tiếp xúc với Tống Kha, cô còn ra vẻ một chút. Nhưng đến bây giờ thì cô chẳng buồn giả vờ nữa, bởi vì cô phát hiện ra dù mình làm gì đi chăng nữa, Tống Kha cũng đều có thể bao dung, thậm chí còn rất thích thú.

Bình luận (0)

Để lại bình luận