Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đủ rồi đó.” Cô nói.

Tống Kha đờ người nhìn chằm chằm đôi chân đang bước tới.

Dư Thanh Hoài đứng trước mặt Tống Kha, xách cái xô đầy tôm, từ trên cao nhìn xuống một lúc.

“Anh bị gì thế hả?” Giọng cô thản nhiên như không.

Tống Kha mới phát hiện ra ánh mắt của cô đang dán chặt vào chỗ giữa hai chân mình.

“Không có gì.” Cậu rụt đầu gối lại, khép chân, tay cũng theo bản năng đè xuống, giả vờ không có chuyện gì.

Dư Thanh Hoài đặt xô tôm xuống, ngồi xuống cạnh Tống Kha, rồi dùng chính cái chân khiến cậu nhớ nhung không nguôi kia, đá đá vào chỗ đang gồ lên.

“Vậy cái này là gì?” Cô nói.

Tống Kha đỏ mặt.

Nhưng lần này cậu không che lại nữa.

Cậu hy vọng Dư Thanh Hoài sẽ đá thêm lần nữa.

Trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài miệng không dám nói, chỉ nghiêng đầu sang chỗ khác, im lặng không lên tiếng.

“Hỏi anh đó.” Dư Thanh Hoài nói, rồi đạp thẳng chân lên hạ bộ của Tống Kha.

Tống Kha cảm thấy hơi đau, nhưng càng nhiều hơn là phấn khích.

“Em đừng thế mà…” Cậu vẫn nghiêng đầu, giọng nhỏ như muỗi, nhẹ nhàng từ chối.

Kết quả là Dư Thanh Hoài dứt khoát rút chân lại.

Lòng Tống Kha bỗng trống rỗng, rất không muốn cô rút về, nhưng lại không nói ra được.

Sao mà mở miệng được chứ? “Em giẫm anh thêm chút nữa đi.” Mất mặt chết đi được.

Cậu cứng cổ ngồi đó, cảm xúc khó diễn tả thành lời.

Một lát sau, cậu nghe thấy tiếng lục sục của Dư Thanh Hoài, hình như cô lại đến gần.

“Tống Kha.”

Cậu không nhìn cô, cảm thấy cô chỉ đang đùa giỡn mình.

“Nhìn em đi.” Dư Thanh Hoài nói.

Cơ thể phản ứng còn nhanh hơn đầu óc, cậu quay đầu lại, kết quả thấy Dư Thanh Hoài đã ngồi xổm ngay trước mặt, hai người sát gần nhau.

“Gì thế?” Cậu mím môi hỏi.

“Nói em nghe, anh muốn gì?” Dư Thanh Hoài nhìn vào mắt cậu, hỏi.

Tống Kha bị mê hoặc, buột miệng thốt ra: “Anh muốn em giẫm anh thêm lần nữa.”

Cậu hận cái miệng mình nhanh hơn cả não.

Nói xong câu đó, mặt Tống Kha càng đỏ hơn, tức đến mức nhắm tịt mắt lại, hàng mi dài cong vút run nhẹ như lông quạ vỗ cánh.

Cậu nghe thấy Dư Thanh Hoài hình như khẽ cười một tiếng, đang định tức giận thì bỗng chỗ đó lại lần nữa bị đạp mạnh xuống.

Cậu đột ngột mở choàng mắt, đập vào mắt là bàn chân trần vừa giẫm qua dòng suối mát, mu bàn chân còn vương những giọt nước lấp lánh, ngón chân khẽ co lại, đang từ từ nghiền xuống, động tác chậm rì rì, cứ như cố tình tra tấn.

Yết hầu Tống Kha khẽ trượt lên trượt xuống, cậu nuốt khan một ngụm nước bọt, máu toàn thân như tụ cả về một chỗ.

Cậu không nghi ngờ Dư Thanh Hoài, chỉ nghi ngờ chính mình có phải là đồ biến thái không. Cái kiểu sở thích này là gì thế? Sao lại vừa đau lại vừa sướng như vậy?

Dư Thanh Hoài một tay chống lên phiến đá phía sau cậu, lười nhác giẫm lên một lúc rồi như thấy chán, cô mở miệng: “Cởi quần ra đi.” Giọng cô rất tự nhiên.

Tống Kha không nói được lời nào để từ chối, mặt đỏ bừng, mắt nhìn xuống đất, không dám nhìn cô, ngoài mặt tỏ vẻ lưỡng lự, nhưng động tác cởi quần thì chẳng hề chậm trễ chút nào.

Phía trên cậu vẫn còn mặc nguyên chiếc sơ mi trắng, nhưng nửa thân dưới đã trống trơn, giữa hai chân là dương vật màu hồng nhạt căng cứng dựng đứng, phần đầu đã ướt đẫm đến tội.

Tống Kha không dám nhìn bộ dạng mình bây giờ như thế nào, chỉ cảm thấy bản thân như con cá nằm trên thớt, hoàn toàn mặc người xẻ thịt.

Dư Thanh Hoài hồi lâu không có động tác gì, ánh mắt cô như có sức nặng, khiến toàn thân cậu như bị thiêu đốt. Cậu vừa xấu hổ đến không chịu nổi, nhưng cũng chẳng che chắn gì, để mặc cô ngắm nghía.

Cho đến khi một bàn chân trần giẫm lên dương vật cậu mà không hề có rào chắn nào.

Bàn chân ấy vừa ngâm nước suối, vẫn còn lạnh buốt, kích thích khiến Tống Kha giật nảy người.

Cô dán chặt lòng bàn chân lên đầu khấc đang ướt sũng của cậu, các ngón chân từ từ co lại, cứ như đang siết lấy nơi ấy, không mạnh nhưng lại chuẩn xác giẫm trúng điểm nhạy cảm nhất.

Rồi cô khẽ kéo xuống một chút, tựa như muốn nghiền nát thứ gì đó, lòng bàn chân lướt từ thân dương vật đến tận gốc, nhiệt độ bắt đầu lan dần, da dính nước của cô như lụa lạnh mềm mại, ma sát lên từng dây thần kinh nóng bỏng của cậu.

Tống Kha lập tức nín thở, eo co rút lại, trong cổ họng bật ra tiếng thở khàn khàn đầy đè nén.

Cậu không dám nhúc nhích, chỉ có thể đơ người tại chỗ, mặt đỏ bừng, đầu ngón tay khẽ run, hơi thở càng lúc càng dồn dập.

Bình luận (0)

Để lại bình luận