Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Kha do dự vài giây, rồi cũng cầm lấy cái bánh được gói bằng giấy dầu, vừa đi vừa cắn. Nhờ vậy, cái khí chất lạc quẻ với chợ phiên của cậu cuối cùng cũng được làm dịu lại đôi chút.

Bánh đúng là ngon thật, vừa lấy từ lò gang ra, vỏ ngoài giòn rụm, còn bên trong thì mềm mại lại có chút dai dai.

Cắn một miếng, hơi nóng phả ra đầy miệng, quyện với hương hành, mùi bột mì nướng, nóng đến mức khiến cậu suýt bật răng, vậy mà vẫn tiếc không nỡ buông.

Cả hai lại ngồi nhờ xe của bác chủ nhà về quê. Trên xe, Tống Kha vẫn còn luyến tiếc, nói là muốn đi nữa.

Buổi chiều trời hửng nắng, Dư Thanh Hoài xách một cái xô nhỏ ra ngoài bắt tôm, cô nói tối nay muốn ăn tôm rang muối tiêu.

Con suối nhỏ kẹp giữa hai triền núi, địa thế hơi lõm xuống, xung quanh bị rừng cây cao ngút che phủ.

Muốn xuống được thì phải men theo bậc đá dốc dốc, còn phải vạch cỏ rậm mà đi.

Nơi này hẻo lánh đến mức không có lấy một con đường tử tế, Tống Kha cũng không hiểu sao Dư Thanh Hoài lại tìm ra được chỗ này.

Lúc đầu Tống Kha còn ngồi trên tảng đá bên bờ suối nhìn Dư Thanh Hoài bắt tôm.

Thế rồi khi nhìn thấy trong xô ngày càng nhiều tôm, trông như bắt dễ lắm vậy, cậu bắt đầu thấy ngứa ngáy tay chân.

Hồi nãy Dư Thanh Hoài rủ cậu cùng xuống bắt, cậu còn từ chối, cảm thấy việc xắn quần tới tận đầu gối trông y như nông dân cấy lúa.

Trong mắt Dư Thanh Hoài, hình tượng của cậu vốn đã thấp đi vài phần, cậu thật sự không muốn tự biến mình thành trò hề thêm nữa.

Nhưng nhìn Dư Thanh Hoài chơi vui quá.

Cậu lặng lẽ bắt đầu xắn quần, cởi giày, xuống nước.

Dòng suối men theo chân tràn lên tới bắp, nước tháng Ba còn hơi lạnh, nhưng nhờ có ánh nắng nên không đến nỗi buốt.

Đá dưới chân bị nước chảy lâu ngày mài nhẵn bóng, Tống Kha cố giữ thăng bằng bước về phía Dư Thanh Hoài, bắt đầu cảm nhận được cái gọi là “vui thú đồng quê”.

Dư Thanh Hoài liếc thấy cậu xuống nước cũng không nói gì.

Cô đã quá quen với kiểu ngoài miệng nói “không” mà tay chân thì làm ngược lại của Tống Kha rồi.

Cậu học theo cô bắt tôm. Thấy cô bắt nhanh như thế, cậu nghĩ chắc dễ lắm. Ai ngờ đụng vào thì tôm chạy nhanh như ma đuổi, chớp mắt đã chui tọt vào khe đá.

Cậu nhào tới mấy lần, toàn là hụt, đến một con cũng chẳng bắt được.

Tống Kha đành nghiêm túc học hỏi Dư Thanh Hoài, ban đầu còn chú tâm quan sát động tác của cô, mong tìm ra bí quyết.

Nhưng chỉ được một lát, ánh mắt của cậu lại không tự chủ mà trôi xuống, dừng ở đôi chân cô đang ngâm trong nước.

Nước suối trong veo, mấy ngón chân của Dư Thanh Hoài đạp trên đá, ánh nắng chiếu xuống mặt nước lấp lánh, đôi chân như được ánh sáng bao phủ.

Sóng nước lăn tăn, nhè nhẹ lay động, sóng cuộn vào tim Tống Kha, ngứa ngáy theo từng gợn sóng…

Về sau, Tống Kha hoàn toàn không còn để ý Dư Thanh Hoài đang bắt tôm như thế nào nữa, ánh mắt chỉ dán chặt vào chân người ta thôi.

Cô giẫm đến đâu, mắt cậu liền đuổi theo đến đó.

Dư Thanh Hoài đến cái chân thôi mà cũng đẹp vậy sao?

Cậu cứng rồi.

Gần đây ban đêm cậu đều không động vào Dư Thanh Hoài, vì vùng quê yên tĩnh quá, chỉ một chút âm thanh cũng bị phóng đại lên, cậu không muốn để ai nghe thấy tiếng rên của Dư Thanh Hoài, dù chỉ là một chút.

Thế mà bây giờ nhìn thấy Dư Thanh Hoài chân trần đi qua đi lại trước mặt mình, lòng cậu rối như tơ vò, đầu óc không ngừng tưởng tượng đến cảnh đôi chân ấy đặt lên vai mình, ngón chân co quắp, mu bàn chân căng thẳng…

Muốn liếm quá.

Tống Kha cứng đến khó chịu, dòng suối mát lạnh kia chẳng giúp được gì trong việc dập tắt dục vọng của cậu.

Tôm bắt không được, bây giờ cậu chỉ muốn đè Dư Thanh Hoài ra mà làm.

Cậu lặng lẽ xuống nước, lại lặng lẽ lên bờ, nhưng tâm trạng trước sau đã hoàn toàn khác biệt.

Tống Kha ngồi xuống tựa vào tảng đá lớn, bắt đầu hít vào, thở ra, hít vào, thở ra, nhưng vẫn vô ích.

Cậu nhìn Dư Thanh Hoài, cô đang đứng chân trần trong dòng suối, ống quần xắn cao, tóc rũ xuống khi cúi đầu, cả người trông như một đóa hoa dại mọc bên bờ nước, sống động lay động lòng người.

Muốn đè cô xuống quá.

Tống Kha nghĩ tối nay không ở lại nông gia nhạc nữa, phải lên thị trấn thuê khách sạn, dù thế nào hôm nay cũng phải làm cho bằng được.

Cậu cứ thế nhìn cô mà nghĩ bậy, một lúc sau, Dư Thanh Hoài chân trần đi đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận