Chương 173

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 173

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Kha không còn nói được gì, môi bị cắn đến trắng bệch, trên mặt là biểu cảm pha trộn giữa thống khổ và hoan lạc.

Cậu cảm giác mình sắp bắn rồi, nhưng ngay trước khoảnh khắc ấy, Dư Thanh Hoài lại đột ngột dừng lại.

Dương vật vẫn còn bị cô giữ chặt bên trong, nóng bỏng, ấm áp, quấn khít đến tận gốc, thế mà Dư Thanh Hoài lại không hề nhúc nhích.

Cô ngồi trên người cậu, kẹp lấy, giữ yên nguyên cái kết nối đầy áp lực đó, như cố tình hành cậu.

Đồng tử Tống Kha run lên, môi bị cắn đến bật máu: “…Cho anh… động một chút thôi, được không…”

“Anh… anh chịu không nổi nữa rồi, thật đấy… cầu xin em…”

Cậu vừa nói vừa bắt đầu khẽ hất hông, không nhịn được nữa.

Bốp!

Dư Thanh Hoài giơ tay, tát thẳng cho cậu một cái.

Tống Kha ngơ ngác, bị đánh đến choáng váng, ngơ ngẩn ngẩng đầu nhìn lại.

“Em đã nói rồi, không được động, Tống Kha.” Ánh mắt Dư Thanh Hoài như muốn thiêu cháy người khác, sắc lạnh và kiên quyết.

Dưới cái nhìn ấy, Tống Kha lại ngoan ngoãn dừng lại, như bị điểm huyệt, toàn thân nóng hầm hập, mồ hôi từ cổ chảy xuống từng dòng.

Không biết trút đi đâu, cậu chỉ còn cách ôm lấy cô thật chặt, lại chúi đầu vào hai bầu ngực mềm mại ấy, như vớ được cứu tinh cuối cùng.

Không còn trật tự gì nữa, cậu hết hôn rồi liếm, cậu hút như phát điên, đầu lưỡi quấn lấy như muốn cắn nuốt toàn bộ bầu vú của cô vào miệng.

Cậu mút lấy núm vú đã đỏ lên từ lâu, ngậm vào lại nhả ra, miệng đầy nước, vừa cắn vừa kéo, liếm đến ướt rượt cả cằm.

Dư Thanh Hoài mặc kệ cậu phát điên, cô cúi người xuống, để ngực đè lên mặt Tống Kha, rồi bắt đầu cử động hông chậm rãi nhưng dứt khoát.

Cô chỉ mải mê tìm khoái cảm của mình, hoàn toàn không để tâm đến phản ứng của Tống Kha, chỗ nào sướng là nghiền vào đúng chỗ đó, lặp đi lặp lại không ngừng.

Nhịp thở của Dư Thanh Hoài càng lúc càng nặng, động tác cũng mỗi lúc một sâu, một mạnh, cô rơi vào tiết tấu chỉ dành riêng để thỏa mãn bản thân.

Tống Kha bị cô cưỡi, hoàn toàn không có chút phản kháng nào.

Mồ hôi tuôn như mưa, môi há ra thở hổn hển, đã không thể nói nên lời nữa, chỉ còn tiếng rên rỉ khàn đặc và hơi thở đứt đoạn: “Ưm… hức… a…”

Ngực cậu phập phồng liên hồi như lò bễ, hai tay chống đất, đốt ngón tay trắng bệch, toàn thân căng như dây cung.

Dư Thanh Hoài vẫn cứ tiếp tục, tự mình đâm xuống rồi lắc hông, một nhịp ấy như kích nổ toàn bộ cột sống của Tống Kha, khiến hai chân cậu run loạng choạng trên đất.

Cô giống như chỉ xem cậu là một món đồ chơi dùng để thỏa mãn, cắm xuống rút lên, hoàn toàn theo đuổi cảm giác sung sướng riêng mình.

Âm thanh phụt phụt vang lên không ngừng nghỉ, nước và mồ hôi hòa lẫn, dính ướt toàn bộ vùng giữa hai chân cậu.

Cô siết chặt cậu lại, muốn nuốt trọn dương vật nóng bỏng kia đến tận gốc, mỗi lần ngồi xuống, bên trong đều siết lại dữ dội, hút mút tận sâu.

Cả người Tống Kha nhũn ra, tay run rẩy, nhưng không còn phản kháng, để mặc cô cưỡi lên người, cậu ngây ngốc nhìn gương mặt đỏ ửng, ánh mắt mơ màng của cô, rồi hoàn toàn buông xuôi, mặc người xếp đặt.

Ngay khoảnh khắc đó, các ngón tay Dư Thanh Hoài bấu lấy vai cậu chặt hơn.

Cô lên đỉnh.

Bên trong đột ngột siết chặt lấy cậu, hút đến tận gốc rễ, âm thanh dính nhớp nổ tung như có gì vỡ òa.

Tống Kha gần như bị cô vắt kiệt đến mất cả ý thức, nhưng mắt vẫn mở, chưa hề rời khỏi cô.

Phía sau cô là những dãy núi hùng vĩ, và ánh hoàng hôn vàng óng đang trườn xuống lưng trời.

Cậu khàn giọng gọi tên cô: “Dư Thanh Hoài…”

Giữa một trái tim nóng rực, cậu dồn hết tất cả những gì trong lòng, lời mà cậu đã thì thầm trong tim cả trăm lần: “Anh yêu em.”

Tống Kha từng nghĩ rằng những ngày ở nông thôn chắc sẽ rất tệ, không ngờ mỗi ngày cậu và Dư Thanh Hoài ở nơi này đều vui vẻ đến lạ, vui đến mức giống như là mơ vậy.

Sáng hôm đó khi đang cho gà ăn, cậu bỗng nói với Dư Thanh Hoài rằng mình muốn mang một con gà con về nhà nuôi. Dư Thanh Hoài thuận miệng đáp: “Vậy thì có lẽ nó sẽ là con gà con hạnh phúc nhất trong ổ rồi, ít ra nó sẽ không bị đem đi giết.”

Cô không hề nói đùa. Trong quá trình ở cùng nhau, cô nhận ra Tống Kha là người yêu ghét rõ ràng.

Thích thứ gì là thích đến không có giới hạn, cô tin rằng cậu sẽ đối xử với con gà con đó rất tốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận