Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dương vật của Tống Kha vừa mới bắn ra chưa được bao lâu, vậy mà lại cứng lên lần nữa, gồng lên cạ vào bụng dưới của Dư Thanh Hoài.

Trời đất. Dư Thanh Hoài thầm nghĩ.

Cô dở khóc dở cười.

Tống Kha lại bắt đầu hừng hực khí thế, cậu vừa bị cô giẫm cho bắn, vốn đã cảm thấy xấu hổ, giờ như thể muốn gỡ gạc lại, luồn tay qua lớp áo bóp lấy ngực Dư Thanh Hoài, ngón tay xoa nắn, đầu lưỡi cuốn lấy lưỡi cô trong khoang miệng, toàn bộ hành động đều là dáng vẻ muốn lật kèo rửa nhục.

Cậu vén áo Dư Thanh Hoài lên, kéo cả áo ngực lên theo, rồi vùi đầu vào đó liếm mút, đầu vú bị mút đến phát ra âm thanh “chụt chụt” vang dội.

Dư Thanh Hoài để mặc cậu muốn làm gì thì làm, từ góc độ của cô chỉ thấy được mỗi cái đầu của Tống Kha, cô giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc hơi cứng của cậu.

Tống Kha được cổ vũ lại càng mút hăng hơn, cả sống mũi đều chôn vào trong bầu ngực mềm mại của cô.

Dư Thanh Hoài vừa cảm nhận khoái cảm từ đầu lưỡi ướt nóng quấn lấy đầu nhũ, vừa có phần lơ đễnh.

Cô nghĩ chắc mình với Tống Kha cũng không còn bên nhau được bao lâu nữa. Vậy thì thưởng cho cậu một lần đi.

Cô kéo sự chú ý trở về, ánh mắt dừng lại trên đỉnh đầu của Tống Kha, vừa nhẹ giọng gọi: “Tống Kha… Tống Kha, dừng một chút.” Vừa đưa tay đẩy cậu ra.

Tống Kha ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt vốn luôn mang vẻ sắc sảo ngông nghênh, lúc này lại như bị tình dục cuốn lấy, yếu đuối và mê loạn, một gương mặt ngơ ngác ngập tràn dục vọng.

Cô tụt quần mình xuống đến tận đầu gối, Tống Kha đờ đẫn nhìn cô.

Sau đó cậu cứ thế mở to mắt nhìn Dư Thanh Hoài nhấc chân, ngồi hẳn lên hai bên đùi mình.

Giống như nhốt cậu vào giữa, giam lỏng hoàn toàn.

“Tống Kha… nhìn em.”

Tống Kha vẫn ngẩn ngơ nhìn cô, sau lưng cô là ráng chiều đỏ rực, cả gương mặt bị ánh sáng ngược nuốt trọn.

Cậu chỉ có thể thấy đường nét mờ nhạt của đôi mắt và chân mày cô, vẻ mặt như bị ánh hoàng hôn làm mờ nhòa, chẳng nhìn rõ chút nào.

Giây tiếp theo, cô kề sát đầu khấc trơn nhẫy của cậu, cảm nhận nhiệt độ nóng rực ấy, rồi từng chút một ngồi xuống.

Thành thịt ẩm ướt chặt chẽ bị ép phải mở ra, dương vật như trượt theo vách âm đạo, từng tấc từng tấc đi sâu vào trong.

Cô cảm nhận rõ ràng được hình dáng của Tống Kha, đầu khấc tròn và cứng, lúc tiến vào tạo nên cảm giác bị đẩy tách ra đầy tê rần, phần thân giữa dày và đầy đặn như đang nở rộng toàn bộ lối đi bên trong, mỗi lần lướt qua, đến cả từng nếp gấp nhỏ trong cơ thể cũng như bị kéo giãn và căng lên, sâu hơn nữa là gốc rễ rắn chắc, trầm trầm ép sát vào tận cùng bên trong cô.

Dù đã quen với kích thước của cậu, nhưng khi hoàn toàn nuốt trọn, Dư Thanh Hoài vẫn không kìm được hít khẽ một hơi.

Toàn thân Dư Thanh Hoài bị lấp đầy đến nghẹt thở, như thể trong bụng bị nhét chặt một cây gậy sắt nung đỏ, ép đến mức bụng dưới căng tức, chân mềm nhũn.

Tống Kha thở dốc từng nhịp dồn dập, hông giật giật, nóng lòng muốn đẩy lên, nhưng lại bị Dư Thanh Hoài đè xuống.

“Không được động… để em.” Giọng cô cũng đã hơi loạn nhịp.

Tống Kha đỏ hoe mắt, ngửa đầu nhìn cô đang ngồi trên người mình, ngoan ngoãn không nhúc nhích, giống như bị thuần hóa hoàn toàn, chỉ còn lại ánh nhìn rực cháy lửa dục vọng.

Dư Thanh Hoài di chuyển rất chậm, hai tay chống lên vai cậu, ánh mắt chăm chú nhìn gương mặt khao khát, thiếu thốn, nhìn trong mắt cậu toàn là bóng hình mình.

Cái vật kia được dịch thể trong cơ thể cô bao bọc, trơn trượt phát ra tiếng phụt chụt dính nhớp, khít sát đến đáng sợ, mỗi lần cô nhấp nhẹ, đều kéo theo những âm thanh ướt át rền vang.

Tống Kha ngửa cổ, khóe mắt ửng đỏ, trong cổ họng bật ra từng tiếng rên khàn khàn, ép buộc.

Cô siết quá chặt, chặt đến như muốn rút gân rút cốt cậu, dương vật bị ép chặt chà xát, đầu khấc va vào từng nếp gấp mềm mại bên trong, dưới sự hút mút quấn quýt của cơ thể cô, từng động tác đều như đang khiêu khích, ép cậu phát điên.

Cô tiếp tục di chuyển, từng nhịp một, cơ thể dán sát, lên lên xuống xuống, dẫn theo chuỗi âm thanh lộp bộp dính dáp vang vọng không dứt, như cố tình để cậu nghe rõ mồn một quá trình hòa hợp giữa hai người.

Nhịp động của cô dần chậm lại, biến thành những cú nghiền nhẹ, không còn nhấn sâu mà chỉ ma sát từ tốn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận