Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừ, về đến thành phố A rồi tính.” Tống Kha rõ ràng không muốn bàn đến chuyện này, sợ ảnh hưởng đến tâm trạng.

Lúc ấy cậu còn chưa biết quyết định bướng bỉnh này sẽ khiến Phương Yến kinh ngạc đến nhường nào.

Con đường mà bà ta đã đích thân trải suốt hơn mười năm, sắp tới ngày thu quả, vậy mà Tống Kha lại đột ngột rẽ ngang.

Cậu đã đánh giá thấp kỳ vọng mà mẹ mình đặt lên cậu.

Nhưng lúc này Tống Kha vẫn hoàn toàn không hay biết.

Họ đến thành phố A, vào một khu dân cư nằm ở vị trí trung tâm nhất của khu phố cũ, mặt ngoài của khu nhà hơi cũ kỹ, nhưng vẫn toát lên vẻ bề thế khó sao chép được.

“Lâu lắm rồi anh không về đây…” Cậu vừa nói vừa lấy ra một chùm chìa khóa từ trong hộp đựng sữa đặt cạnh cửa.

Căn nhà rất rộng, trống không, vừa nhìn là biết đã lâu không có ai ở.

“Phòng ngủ của anh ở đâu?” Dư Thanh Hoài hỏi.

“Làm gì đấy, Dư Thanh Hoài, em định làm gì?” Tống Kha cười trả lời, rồi kéo tay cô đi về phía phòng ngủ.

Căn phòng sạch sẽ đơn giản, bàn học, tủ sách, tủ quần áo và một chiếc giường, bên giường đặt hai tủ đầu giường, ngoài ra không còn gì khác.

“Chẳng có gì hay ho đâu, chỉ là hồi nhỏ anh từng ở thôi.” Tống Kha ngồi xuống giường.

“Có thể mở ra xem không?” Dư Thanh Hoài chỉ tủ sách.

“Tùy em.”

Trong tủ toàn là giấy khen với cúp. Dư Thanh Hoài đọc từng cái một: “Giải nhất cuộc thi Toán Olympic mời… Giải nhất Cúp Hy vọng toàn quốc…”

Tống Kha nghe không nổi: “Mẹ anh bày đấy. Có người đến nhà là bà ấy lấy ra khoe cho bằng được.”

“Xin em… đừng đọc nữa, anh dẫn em qua phòng sách.” Cậy cứng rắn kéo cô đi.

“Mẹ anh hồi xưa hay làm việc ở đây, anh nhớ trong tủ sách còn mấy quyển anh cất… để anh tìm thử.”

Ánh mắt Dư Thanh Hoài khẽ lóe lên.

“Quyển này được đấy… cái này cũng không tệ.” Tống Kha rút từ giá sách ra mấy quyển dày cộp nhét vào tay cô, nặng đến mức suýt ôm không nổi.

“Không phải có dạo em thích thiên văn à? Mấy quyển này đều là sách kinh điển, mang về mà đọc.”

Dư Thanh Hoài hơi bất ngờ, đến mấy chuyện nhỏ như vậy mà Tống Kha cũng nhớ rõ như thế, cô thuận miệng hỏi: “Anh đọc hết rồi à?”

“Ừ, hồi đó thấy thú vị mà.” Tống Kha nói rồi hôn lên má cô một cái: “Nhưng chẳng cái nào thú vị bằng em cả. Biết vậy anh chỉ mong sớm được gặp em thôi.”

Chưa dứt lời, điện thoại lại rung lên.

“Anh nghe đi, em tranh thủ xem sách.” Dư Thanh Hoài làm ra vẻ thản nhiên, đặt mấy quyển dày cậu đưa sang bên cạnh, rồi lại tiếp tục lật xem sách trong giá.

Tống Kha bực dọc liếc qua màn hình, vò nhẹ tóc cô rồi cầm điện thoại đi ra ban công.

Dư Thanh Hoài vẫn luôn đợi một cơ hội có thể vào được nhà Phương Yến.

Với thân phận của cô, dù quan hệ với Tống Kha đã tiến triển đến mức này, thì việc trực tiếp nắm được điểm yếu gần đây của Phương Yến gần như là điều không thể.

Tống Kha gần như chưa từng nhắc đến Phương Yến, nếu cô cố ý hỏi nhiều, ngược lại sẽ thành không đúng lúc.

Nhưng cô nhớ có lần rất lâu trước đây, hai người nói chuyện về thi lên cấp, cô buột miệng nói: “Lớp em là lớp chọn mà vẫn có mấy đứa lười biếng chẳng học hành gì.”

Tống Kha khi đó giễu: “Em tưởng ai cũng thi vào à? Anh nhớ hồi nhỏ cứ đến trước ngày khai giảng, điện thoại nhà anh lại không ngừng reo. Cái đó gọi là bát tiên quá hải*, ai cũng giở hết bản lĩnh.”

“Thế mẹ anh có đồng ý hết không?” Dư Thanh Hoài ra vẻ tò mò hỏi.

“Cũng không hẳn. Có người quan hệ cứng, hoặc liên lụy quá nhiều, cũng chỉ có thể sắp xếp thôi.”

Giọng điệu anh rất nhẹ nhàng như đang kể lại một chuyện cũ không liên quan đến mình.

Dư Thanh Hoài không hỏi thêm gì, nhưng câu nói đó cô đã ghi nhớ rất kỹ, thế là mới có màn hôm nay.

Phương Yến không đời nào ngờ được, sẽ có một đứa học sinh năm xưa dày công tính kế để đột nhập vào căn nhà cũ của bà ta.

Dư Thanh Hoài đặt mấy quyển sách xuống bàn học, chỉ chừa lại một quyển đang mở ra. Sau đó cô rón rén bước đến cửa phòng sách, nghiêng tai lắng nghe.

Chẳng bao lâu sau, bên phía ban công đã truyền đến giọng Tống Kha, anh nói rất nhanh, thỉnh thoảng còn cao giọng như đang cãi vã với ai đó.

Dư Thanh Hoài quay lại tủ sách, nhanh chóng mở hết những ngăn có thể chứa đồ ở phía dưới ra lục tung lên, nhưng không có tài liệu gì cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận