Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Kha nghe giọng nói pha chất địa phương kia, lòng lại trôi đi chỗ khác. Khi Dư Thanh Hoài mới nói tiếng Anh cũng có giọng thế này. Cậu khẽ cười, nói không sao rồi quay người rời đi.

Cậu đi rất lâu trên con phố lộn xộn mà đầy sức sống của thị trấn này, trong lòng dần có quyết định, cậu sẽ không đi theo con đường mà Phương Yến vạch sẵn cho mình. Cậu muốn nộp đơn vào một trường đại học ở nước ngoài, ra nước ngoài học, và đưa Dư Thanh Hoài cùng đi.

Dư Thanh Hoài nhất thời chưa thể thi vào các trường đại học trong nước, cô đã bị trì hoãn quá lâu, cô cần thời gian.

Nhưng cậu không thể chờ thêm được nữa.

Cậu phải sớm lên kế hoạch cho tương lai của cả hai.

Cậu đi đến trước cửa một tiệm net, đẩy cửa bước vào.

Trong tiệm net tối tăm và ồn ào, mùi thuốc lá và mùi mồ hôi trộn lẫn. Từng dãy máy tính cũ kỹ phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Phần lớn màn hình là trò chơi điện tử, người chơi cúi đầu, lưng khom khom, vẻ mặt ủ rũ.

Chỉ có Tống Kha ngồi thẳng lưng, trên màn hình là giao diện tiếng Anh đầy chữ, cậu đang tra cứu thông tin du học. So với khung cảnh xung quanh, Tống Kha hoàn toàn lạc lõng, thậm chí mang theo cảm giác sắc bén lạnh lùng.

Cùng lúc đó, Dư Thanh Hoài cũng đang cầm theo một bản lời khai viết tay và tờ giấy cũ, rời khỏi nhà Lý Hồng.

Hai người không trò chuyện được lâu, vì chẳng bao lâu sau em bé lại thức. Lúc Lý Hồng vào phòng ngủ, cô tranh thủ nhét ít tiền dưới đệm sofa.

Lý Hồng sống không tốt, không có thu nhập, Dư Thanh Hoài rất cảm kích cô ấy. Cô cảm thấy hiện tại tiền có lẽ là sự giúp đỡ thiết thực nhất.

Người này là do Vương Hưởng giới thiệu, là một cây bút nổi tiếng của một kênh truyền thông tự do có tiếng ở địa phương. Cô không đặt hết hy vọng vào việc tố cáo.

Cô hiểu rất rõ nếu con đường đó không đi được, thì mọi thứ sẽ chìm nghỉm.

Vì vậy dư luận trên mạng là một đường lui khác.

Cô đã thu thập, sắp xếp toàn bộ những vụ việc “giáo viên bạo lực học sinh” từng bị phanh phui khắp cả nước, rồi soạn ra một bản tóm lược, chắt lọc sự kiện chính, thời gian, địa điểm và kết quả trong vài trang, để người khác có thể dùng làm bản nháp luôn.

Trong những ví dụ đã tổng hợp đó, cô cố ý chen vào một chi tiết mờ ám, một phó cục trưởng Sở Giáo dục hiện tại, hồi còn ở cơ sở rèn luyện, từng làm ra mấy chuyện động trời.

Không nêu tên, nhưng địa điểm, năm, chức vụ, đều nằm trong từng câu chữ.

Người quen thuộc với hệ thống giáo dục địa phương, chỉ cần liếc qua là biết ngay đang nói đến ai.

Ở hai góc nhỏ của một thị trấn nhỏ, hai người trẻ đang bận rộn theo cách khác nhau, làm những việc mà họ cho là đúng.

Trên đường trở về, tàu cao tốc lao vun vút qua những cánh đồng, ngoài cửa sổ là từng mảng xanh nhạt lướt qua vùn vụt.

Dư Thanh Hoài thỉnh thoảng lại chỉ cho Tống Kha xem: “Đó là mạ, đợi thêm vài tháng nữa là thu hoạch được rồi.”

Tống Kha sẽ nhìn theo hướng Dư Thanh Hoài chỉ.

Thời gian ngồi trên tàu cao tốc trôi qua thật chậm, nhưng hai người không ai nghịch điện thoại, vẫn luôn trò chuyện đứt quãng.

Tống Kha đột nhiên hỏi Dư Thanh Hoài: “Nếu được đi du học thì em muốn đi đâu?”

Dư Thanh Hoài tưởng Tống Kha chỉ đang tán gẫu, không suy nghĩ gì mà nói luôn: “Em chỉ từng đi Pháp với anh, mấy nước khác chẳng có khái niệm gì cả… chắc là Paris đi.”

Không ngờ Tống Kha lại nghiêm túc bàn luận với cô: “Nhưng nhiều trường ở Paris đều dạy bằng tiếng Pháp… Copenhagen thì sao? Trường bên đó có vẻ phù hợp hơn.”

Dư Thanh Hoài thậm chí còn không biết Copenhagen ở đâu, chỉ thuận miệng đáp: “Thế cũng được.”

Tống Kha nghe ra cô chỉ ậm ừ cho qua, tiếp tục thuyết phục: “Bên đó hầu như ai cũng nói được tiếng Anh, là thành phố ven biển, có mấy ngôi nhà đầy màu sắc, ven kênh toàn là quán cà phê, mùa hè thì ngày dài, đêm lên đèn, cả thành phố đều sáng trưng, cũng đẹp lắm.”

Dư Thanh Hoài gật đầu: “Vậy thì đúng là đẹp thật.”

Tống Kha hài lòng, hôn lên trán cô một cái, không nói gì thêm nữa. Trong lòng cậu đã hạ quyết tâm, đợi mọi thứ chuẩn bị xong xuôi thì sẽ cho cô một bất ngờ.

Đúng lúc này điện thoại lại rung lên, Tống Kha cau mày liếc nhìn, trên màn hình hiển thị: Mẹ.

Tống Kha cúp máy.

“Là điện thoại mẹ anh mà, không nghe à?” Dư Thanh Hoài hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận